Chẳng còn đâu cái thủa học trò
Tuổi ấu thơ một thời vụng dại
Ký ức nào từ thời xa ngái
Lại ùa về lúc được bên nhau.
Chẳng còn đâu bao vết thương đau
Được lặn lành sau lần hội tụ
Dù giàu nghèo quyền cao chức vụ
Vẫn bạn bè chúng nó mày tao.
Chẳng còn đâu xanh tóc thủa nào
Lên ông bà mái đầu đã bạc
Còn nhiều bạn xông pha trận mạc
Chẳng còn đâu tao ngộ cùng mình.
Có nhiều đêm giấc ngủ giật mình
Tỉnh cơn mơ đời còn mấy chút
Sẽ đến ngày trên bàn thờ nghi ngút
Khói hương trầm con đứng khóc cha.
Vậy nên rằng các bạn gần xa
Cho đi những yêu thương còn lại
Đừng nghĩ rằng ai khôn ai dại
Biết thương nhau là tự thương mình.
Kỳ Nam. 5/10/2015
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Bài đăng nổi bật
BẢN QUYỀN NHIẾP ẢNH: BAO GIỜ NGƯỜI SÁNG TẠO HẾT CẢNH "TỰ CỨU MÌNH"?
Những năm gần đây, cùng với sự bùng nổ của Internet, mạng xã hội và các nền tảng trí tuệ nhân tạo (AI), tình trạng vi phạm quyền tác giả đối...
-
L ời tác giả Trong những chuyến đi tìm hài cốt đồng đội, tôi thường kể chuyện chiến tranh cho những người cùng đi nghe, có ...
-
M ột lần nữa tôi được m ời tham dự L ễ Đông chí 2016 của Làng Cương Giáng. Th ật vui và x úc động bởi mình được bà con trong L àng luô...
-
Sau những giây phút ngỡ ngàng về sự đổi thay bất ngờ của vùng đất bỏ hoang trước đây nay đã khang trang, sạch sẽ và bắt đầu hút khách bằng m...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét