29/11/16

NGHỆ SỸ NHIẾP ẢNH BÙI VIỆT HƯNG – CHỤP ĐỂ THỎA NỖI ĐAM MÊ

Nói đến ảnh phong cảnh không thể không  nhắc đến nghệ sỹ nhiếp ảnh Bùi Việt Hưng. Từ một phóng viên Báo ảnh Giải phóng đến nghệ sỹ nhiếp ảnh. Anh đã  ghi  vào ống kính hàng ngàn bức  ảnh về thiên nhiên  đất nước với  những  cảm xúc thăng hoa cùng  tài hoa của người nghệ sỹ.

Là phóng viên của Báo ảnh Giải phóng từ năm 1972 chuyên tác nghiệp phục vụ lãnh đạo và những sự  kiện quan trọng của Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tại vùng mới giải phóng Quảng Trị. Năm 1976, Bùi Việt Hưng được điều chuyển sang công tác tại Tổng cục du lịch. Giữ cương vị phụ trách tuyên truyền quảng cáo và xúc tiến du lịch, anh đến được nhiều nơi, đi khắp mọi miền đất nước. Chẳng có điểm du lịch đẹp nào mà không có dấu chân anh tới.
Rừng tràm Trà Sư (An Giang)
Đam mê ảnh phong cảnh, anh rong ruổi khắp mọi nẻo đường đất nước. Mai phục chờ những áng mây bay, đón đợi những  khoảnh khắc  ánh mặt trời chiếu qua vòm lá và những đám sương mù che phủ  sáng cao nguyên… có khi mất cả vài ngày. Đi xuồng, lội ruộng, leo núi… là chuyện thường trong mỗi chuyến đi xa. Rồi kết quả có khi chẳng được như mong đợi, anh tâm sự: “Thời đó chụp ảnh để in ấn, làm lịch tuyên truyền nên toàn chụp bằng phim slide (màu dương bản) loại 6 x 6 cm, sau khi chụp về phải tự tráng phim qua nhiều công đoạn, nhỡ sai sót trong các quá trình in tráng thì coi như đi tong cả mấy ngày chụp”. Có điều kiện tác nghiệp ở nhiều nơi, bằng kinh nghiệm và khả năng cảm nhận thẩm mỹ tinh tế, những đứa con tinh thần của anh  là những tác phẩm  ảnh phong cảnh tuyệt đẹp lần lượt ra đời.
Sa Pa mùa nước đổ
 Từ vùng cao Tây Bắc  đến cánh rừng tràm nơi đất mũi Cà Mau, từ biển đảo đến ngóc ngách nơi đầm Phá Tam Giang.  
Những tác phẩm của anh là những bức tranh về cuộc sống êm ả, thanh bình ở mọi miền quê, những khung cảnh bình dị nhưng đẹp đến nao lòng ở khắp non sông  nước Việt.  Là hội viên Hội Nghệ sỹ nhiếp ảnh Việt Nam từ năm 1978 và đến bây giờ, khi nói về ảnh phong cảnh, nhiều nghệ sỹ nhiếp ảnh vẫn đánh giá NSNA Bùi Việt Hưng là “Vua” của ảnh phong cảnh từ những năm 80 của thế kỷ trước. 


Những cánh buồm nâu (Hạ Long
Có  những nơi ta đã từng qua, những cảnh sắc hàng ngày  ta vẫn thường gặp với tất cả những  nét thô ráp  nhưng qua ống kính và góc nhìn của anh chúng trở nên đẹp ngỡ ngàng. Không như nhiều  nhiếp  ảnh  khác  sử  dụng  lối sắp đặt, hay các kỹ thuật photoshop.  Ảnh phong cảnh của Bùi Việt Hưng  ghi lại thời khắc  của thiên nhiên  với  không gian, ánh sáng, sắc màu và cảm nhận từ  tâm hồn người  nghệ  sỹ  một cách trung  thực  và chính những điều này tạo nên sự khác biệt trong  ảnh của anh. NSNA Vũ Huyến đã phải thốt lên: Nếu thiên nhiên biết nói thì hãy cất lời cám ơn Bùi Việt Hưng," Người chuyên tả cảnh thiên nhiên "
Cảnh sớm bên hồ (Lào Cai)
Không dấu được cảm xúc của mình. NSNA, Nhà báo Cao Minh viết về nghệ sỹ Bùi Việt Hưng:
 “ Những vùng đất, những miền quê anh đã đến, đã bấm máy thì nhiều “Người Ảnh ” cũng từng đến, từng say sưa thu vào ống kính. Vậy nhưng, ảnh của Bùi Việt Hưng vẫn mang lại những tìm tòi, khám phá đậm nét riêng của người nghệ sĩ đam mê cái đẹp, cũng đồng thời qua cái đẹp gửi vào đó những suy tưởng giàu mỹ cảm và nhân văn...”

Hơn 10 năm công tác NSNA Bùi Việt Hưng đã có những đóng góp không nhỏ cho sự phát triển của ngành du lịch Việt Nam bằng kho tàng ảnh phong cảnh đồ sộ.
Đồi chè Cầu đất - Đà Lạt
Đang giữ cương vị Phó giám đốc Công ty tuyên truyền quảng cáo Du lịch,  năm 1989 Hãng Kodax  muốn mở rộng thị trường tại Việt Nam đã tín nhiệm và chọn anh là đại diện. Anh xin nghỉ việc và cùng vợ thành lập Công ty Việt Hồng chuyên kinh doanh thiết bị vật tư ngành ảnh.  Năm 1990, người  có công khai hóa thị  trường ảnh miền Bắc bằng những hệ thống máy Photominilap in phóng ảnh màu tự động chẳng ai khác ngoài anh. Những cửa hàng mang thương hiệu Kodak lần lượt ra đời tại Hà Nội và các tỉnh, trong số đó có những chuỗi của hàng cửa Công ty Việt Hồng mà các anh em ruột thịt của anh tham gia quản lý.

Bề bộn với công việc phát triển thị trường máy minilap, cung cấp vật tư, nguyên liệu ngành ảnh cho nhiều doanh nghiệp và cá nhân khắp cả nước, xây dựng thương hiệu Kodak, tiếp đến là Nhà phân phối độc quyền hãng máy ảnh Nikon tại Việt Nam, anh  không còn thời gian dành cho sáng tác ảnh nghệ thuật.
Góc phố Gia Lâm - Hà Nội
Suốt  20 năm gác máy để quản lý và điều hành doanh nghiệp, Chẳng vì lợi nhuận mà người nghệ sỹ quên đi việc xây dựng văn hóa kinh doanh cho doanh nghiệp của mình và đối tác.
 Năm 2010 khi đã thành đạt trong kinh doanh anh lại trở lại với nghiệp cầm máy ảnh. Nghệ sỹ Bùi Việt Hưng lại xách máy lên đường. nghệ thuật nhiếp ảnh không phụ anh để anh lại có hàng trăm bức ảnh phong cảnh đẹp trong hơn năm năm sáng tác. Nói vNghệ sỹ Bùi Việt Hưng, NSNA Lại Hiển chia sẻ Anh như con chim được sổ lồng. Tình yêu nhiếp ảnh đã đánh thức anh, chắp cánh cho anh bay đến bốn phương trời. Quê hương vẫy gọi, con tim thao thức bồi hồi, máy ảnh đã sẵn sàng kề vai, đôi chân vạn dặm...” 
Cổng làng Phú Bình - Thái Nguyên
Có được sự thành công trên bước đường nghệ thuật và trong kinh doanh của NSNA Bùi Việt Hưng là kết quả từ năng khiếu bẩm sinh, tâm hồn lãng mạn, nét hào hoa thanh lịch của người được sinh ra trong gia đình gốc Hà Nội. Kể về anh trai của mình, anh Bùi Hữu Đại cho biết:
” Anh ấy chụp chỉ để thỏa nỗi đam mê thôi chứ chẳng màng điều gì khác. Có lần mấy anh em đi Đà Lạt, chờ đợi đến 4 ngày mà sương mù chưa ưng ý cho anh Hưng chụp ảnh, mấy anh em đành về, trên đường đi anh Hưng nghe điện thoại của anh bạn địa phương nói sáng mai Đà Lạt sẽ có sương mù. Thế là mấy anh em quay lại, 11 giờ đêm mới về đến khách sạn, đến 4 giờ sáng đã thấy anh Hưng lục đục xách máy đi chụp”
Bãi đá Kê Gà
Mới đây thôi, trong không gian khiêm tốn của riêng mình, NSNA Bùi Việt Hưng để lại những ấn tượng bất ngờ về một phòng trưng bày cá nhân với hơn 100 bức ảnh phong cảnh. Rất nhiều đồng nghiệp, bạn bè đã tới thưởng ngoạn và chúc mừng, anh vẫn khiêm tốn:
 “ Mình chưa dám triển lãm ảnh ra công chúng, số ảnh này chỉ mới tạm chọn trưng bày nhằm tham khảo thêm ý kiến của anh em đồng nghiệp”.



Chiều Vân Long - Ninh Bình


Xem ảnh của Bùi Việt Hưng, Nhà báo, nhà lý luận phê bình nhiếp ảnh Nguyễn Văn Thành chia sẻ những xúc cảm: Theo triết học, những người có tâm thức vượt thoát ra ngoài trói buộc của định kiến. Những nhà nhiếp ảnh với cái nhìn sáng tạo và phóng khoáng, không chụp theo một tâm thức định sẵn. Những nhà nhiếp ảnh không tách mình khỏi đối tượng, không coi chúng ta và thiên nhiên là hai thực thể tách biệt nhau! Những nhà nhiếp ảnh chụp bằng nỗi ám ảnh của mình, thành bại, hơn thua, được mất, huy chương, tước hiệu…, đều không hiện hữu. Đó là những người nghệ sỹ đích thực. Họ dồn tất cả cho tình yêu và niềm đam mê phát hiện và chia sẻ. 
Với Bùi Việt Hưng, một cú bấm máy, dường như đã xong, vậy mà trong ảnh của anh có đủ sắc màu, có cái ngọt ngào, trẻ trung và rất nhiều hoạ sắc. Sự chân thực tràn đầy trong mỗi khuôn hình với ý tưởng rõ nét. 
Xem ảnh của anh người ta thấy anh chụp như bị hút hồn. Có thể nói anh vừa phản ánh hiện thực nhưng cũng vừa thi vị hóa cuộc sống trong các tác phẩm của mình bằng chính tình yêu và sự cảm nhận. Đối với nghệ thuật, chẳng có cái gì là hoàn hảo! Nhưng tôi yêu cách phát hiện và chia sẻ của riêng anh.
Sương sớm trên cao nguyên Mộc Châu
Thay cho lời kết, người viết bài xin chúc anh “chân cứng đá mềm” để bước tiếp những chặng đường nghệ thuật mà anh còn khát khao khám phá, cho ra đời thêm nhiều tác phẩm đẹp về phong cảnh quê hương đất nước.


Kỳ Nam, 5/10/2016
Ảnh: Bùi Việt Hưng

* Bài được đăng trên "Tạp Chí Nhiếp Ảnh" Tháng 11/2016

21/11/16

PHÓNG SỰ ẢNH : KHÔNG GIAN ĐI BỘ HỒ GƯƠM – NÉT VĂN HÓA NGƯỜI HÀ NỘI

Không gian đi bộ với trưng bày ảnh nghệ thuật 
Đã qua 10 tuần kể từ ngày khai trương không gian đi bộ Hồ Gươm, những ngày cuối tuần đã thu hút hàng  vạn người dân và khách du lịch tới đây. Chủ trương đúng đắn của lãnh đạo Hà Nội đang dần được khẳng định nhằm tạo một không gian với những nét đặc sắc của văn hóa Thăng Long đáp ứng một phần nhu cầu sinh hoạt văn hóa và vui chơi lành mạnh cho các tầng lớp nhân dân và khách du lịch đến với Thủ đô. Ngoài các hoạt động văn hóa văn nghệ như trưng bày ảnh phong cảnh Hà Nội, vẽ ký họa chân dung, vẽ hình xăm, biểu diễn nghệ thuật của các nhóm nghệ sỹ, các nghệ nhân thư pháp, nặn tò he.  Các trò chơi dân gian cũng được tái hiện như  Ô ăn quan, sô vê, kéo co… thu hút khá đông người tham gia và thưởng ngoạn.

Vận động viên bóng đá nghệ thuật biểu diễn và giao lưu với khán giả nhỏ tuổi

Hồ Gươm trong đêm

Một điểm ca nhạc đường phố

Trò chơi sô vê

Trò chơi nhảy sạp

Trò chơi kéo co

Trò chơi bài lá

Kết bóng nghệ thuật

Ca nhạc đường phố

Ký họa chân dung
Nghệ sỹ violon Trí Hải

Chế tác và bán tò he

Biểu diễn nhạc dân tộc
Vẽ hình xăm nghệ thuật

Nhóm nhạc đường phố

Nghệ nhân viết thư pháp

Kết ruy băng hoa

Ban nhạc chuyên nghiệp biểu diễn

Trò chơi ô ăn quan


Bài và ảnh được chọn đăng trên Báo điện tử "Diễn đàn doanh nghiệp"

 
http://enternews.vn/khong-gian-di-bo-khu-vuc-ho-hoan-kiem-khang-dinh-tinh-hieu-qua.html


Kỳ Nam 

19/10/16

NGUY CƠ PHÁ SẢN ĐANG RÌNH RẬP HÀNG NGÀN HỘ NUÔI CÁ TRÊN PHÁ TAM GIANG

Một vùng nuôi cá lớn của tỉnh Thừa Thiên Huế  trên Phá Tam Giang, nơi cung cấp nguồn thực phẩm trong mỗi bữa ăn hàng ngày khi mà hải sản biển nơi đây người dân chưa dám ăn đang có nguy cơ phá sản nếu không được các cơ quan chức năng vào cuộc. Những khó khăn và lo lắng đang đè nặng lên các hộ nông dân nuôi cá lồng cùng hàng ngàn lao động.
Phá Tam Giang là một phá nằm trong hệ đầm phá Tam Giang-Cầu Hai. Với diện tích khoảng 52 km², trải dài khoảng 24 km theo hướng tây tây bắc-đông đông nam từ cửa sông Ô Lâu đến cửa sông Hương, thuộc địa phận của bốn huyện  Phong Điền, Quảng Điền, Hương Trà và Phú Vang thuộc tỉnhThừa Thiên-Huế.

Với độ sâu từ 2–4 m, có nơi sâu tới 7 m là môi trường lý tưởng để nuôi thủy hải sản. Hàng nghìn tấn hải sản các loại được khai thác mỗi năm từ đây, đáng kể nhất là hệ thống hồ, lồng của các hộ nuôi tôm, cá với giá trị kinh tế cao. Nơi cung cấp nguồn thủy hải sản lớn cho cư dân trong vùng và các tỉnh lân cận khi mà việc khai thác, đánh bắt hải sản trên biển đang còn gián đoạn bởi sự cố môi trường. Tuy nhiên tại thời điểm hiện tại,các hộ nông dân nuôi cá lồng trên Phá Tam Giang đang đối mặt với nợ nần và có nguy cơ phá sản.

Tôi đến một làng mà ba mươi năm trước đây để vận động bà con vạn chài tại Phá Tam Giang định cư lên bờ sinh sống đảm bảo an toàn khi mùa báo lũ. Người  lãnh đạo Sở Thủy Sản thời đó, Giám đốc Phan Thế Phương đã mang kiến thức và tâm huyết của mình hướng dẫn kỹ thuật nuôi tôm, ăn ở cùng bà con hàng chục năm để hình thành nên một cụm dân cư ven  QL49A với nhà cửa khang trang, đời sống ổn định và ngày càng nâng cao, Ông được người dân làng tôn là  Ông tổ nghề nuôi tôm và là Thần hoàng làng. Lễ hội kỷ niệm 30 năm lên bờ được tổ chức mới đây cũng là ngày khánh thành  ngôi miếu thờ ông do dân làng xây dựng. Ghi nhớ công lao của ông, một ngôi trường cấp II của xã Quảng Công cũng mang tên Phan Thế Phương.
Đưa tôi đến khu vực nuôi cá của Thôn 14, xã Quảng Công, Quảng Điền là trưởng thôn Nguyễn Ngọc. 

Len lỏi qua các bờ nhỏ còn ngổn ngang dụng cụ chứa thúc ăn cho cá. Nơi có 38 hộ gia đình cùng gần hai trăm nhân khẩu đang nuôi cá trên các hồ và lồng quây ven bờ Phá Tam Giang. Giữa mênh mông trời nước là hàng chục hecta được bà con đắp bờ chia ô nuôi cá, một số khác quây lồng phía ngoài bằng những rào che và lưới chắn. Anh Ngọc cho biết :” Mấy ngày nay nghe tin cơn bão số 7 sắp đổ bộ vào khu vực miền Trung, các hộ nuôi cá dồn hết cá vô lồng đề phòng mưa lũ về trôi mất cá. 

Số cá đã đến kỳ xuất bán quá nhiều mà chưa tiêu thụ được, cho vô lồng không đủ diện tích hơn nữa môi trường nước bị thay đổi đột ngột do lũ về nên cá yếu, một số hộ cá bị chết”.  Gặp gỡ trao đổi cùng một số chủ hộ nuôi cá ngay tại nơi họ đang làm việc tôi được biết hiện tại bà con nông dân nuôi cá đây đang rất khó khăn. Gần hai chục ha mặt nước hồ lồng với sản lượng cá còn tồn đọng lên đến hai trăm tấn có giá trị kinh tế hàng chục tỷ đồng đang là nỗi lo mất ăn mất ngủ của bà con.
Chị Lê Thị Khoa - Chủ hộ nuôi cá 
Gặp chị  Lê Thị Khoa đang cắt những con cá nhỏ ném xuống hồ cho cá ăn. Nghe anh trưởng thôn giới thiệu có nhà báo về nắm tình hình nuôi cá tại đây chị hồ hởi tiếp tôi và cho biết: “ Trước đây cá chúng tôi nuôi gồm các loại cá nâu, cá dìa, cá chẽm, cá diêu hồng, cá hồng mỹ đều bán được giá lắm và không bị tồn đọng nhưng kể từ cuối tháng 4/2016 khi biển bị nhiễm độc do Formosa Hà Tính xả thải, cá biển chết và cá nuôi tại Phá Tam Giang bắt đầu không bán được, giá trước đây được 100 ngàn thì bây giờ còn 4 chục mà cũng không có ai mua, rồi số lượng cá trong hồ dày quá nên cá thường bị ngộp do thiếu ô xy, hàng ngày phải chạy guồng quay tạo ô xy cho cá, mỗi ngày mất thêm 3 – 4 triệu đồng tiền mua thức ăn để duy trì cá đợi người mua. Chị em chúng tôi đang khó khăn quá, nhà báo xem có cách gì cứu giúp chúng tôi “. Nhìn gương mặt sạm đen vì nắng gió cùng những lo toan còn hiện trên gương mặt chị mà xót xa lòng. Tôi hỏi chị : Thế Chính quyền địa phương có hỗ trợ bà con nơi đây không? Chị nói: “ Vừa qua Đảng ủy, Ủy ban xã có xuống xem xét tình hình thực tế tại đây để kiến nghị cấp trên và tìm cách hỗ trợ nhưng đến nay chưa thấy nói chi đến” . Chị cũng chia sẻ những lo lắng khi còn nợ số tiền vay  300 trăm triệu của ngân hàng để đầu tư nuôi cá mà tình hình này khó mà trả được.

Anh Nguyễn Ngọc - Trưởng thôn 14, xã Quảng Công, Quảng Điền
Gió ào ào, trời lại đổ mưa bất chợt, căn lều nhỏ chỉ có mái rộng chừng 2m2 đủ chỗ cho ba người chúng tôi đứng trú, nơi đây cũng là chỗ để tránh mưa nắng và để thức ăn nuôi cá. Trời bớt mưa, chợt thấy một nông dân đi vào căn nhà nhỏ gần đấy, tôi cùng anh Ngọc (trưởng thôn) chạy sang chỗ anh. Đứng cạnh tôi là anh Phạm Việt Dũng, anh đang gào to trong gió nhắc cậu con trai dưới thuyền néo lại lưới quây nhằm bảo đảm an toàn cho cá nếu mưa lũ về . Là người nuôi cá có diện tích mặt hồ 1,5ha, anh chia sẻ :” Từ mấy tháng nay cá nuôi tại đây không bán được do giá quá thấp không bù đủ chi phí. Cá nâu là loại có giá trị kinh tế cao nhất những tháng trước khi biển chưa bị nhiễm độc mỗi ký còn bán được 500 ngàn, nay giá chỉ còn 350 ngàn mà không có người mua, nhiều hộ hết vốn còn bán tháo 150 ngàn/ ký. Mỗi vụ cá chỉ nuôi mười tháng là thu hoạch nay đang phải kéo dài đến 14 tháng”. 
Anh Phạm Việt Dũng - Chủ họ nuôi cá

Anh cũng cho biết chưa có cơ quan chức năng nào về đây kiểm tra nguồn nước và dư lượng các chất  có trong cá nuôi tại đây. Hỏi thêm anh Dũng về xuất xứ cá nục, cá trích đang được sử dụng làm thức ăn cho cá anh cho biết các hộ dân nơi đây đều mua cá đông lạnh từ Thuận An, nơi có các tàu đánh bắt cá phía nam chuyển về đến. Theo số liệu do UBND xã Quảng Công cung cấp, hiện toàn xã hiện có 190 hộ với 401 lao động nuôi cá lồng trên tổng diện tích mặt nước, hồ nuôi là 126,29 ha với tổng sản lượng 317 tấn/ năm, giá trị thu hoạch ước đạt 26 tỷ/năm. Số cá hiện còn tồn đọng chưa bán được lên đến 200 tấn.

Vậy là nguyên nhân của việc hầu hết cá  của các hộ nông dân nuôi tại Phá Tam Giang không bán được là do các chủ hộ nuôi cá sử dụng cá biển nhỏ làm thức ăn chính cho cá trong khi cá  biển hiện tại người dân chưa dám ăn vì sợ nhiễm độc mặc dù môi trường nước tại Phá Tam Giang được cho là không bị ảnh hưởng do nhiễm độc từ Formosa.

Gom cá phòng chống bão lũ về



 Để tháo gỡ khó khăn cho bà con nuôi cá tại Phá Tam Giang bao gồm các huyện  Hương Trà, Phú Vang, Quảng Điền và Phong Điền không ai khác ngoài sự vào cuộc của các cơ quan chức năng Tỉnh Thừa Thiên Huế bằng việc kiểm tra và giám sát chặt chẽ nguồn cung cấp cá biển làm thức ăn nuôi cá. Kiểm tra mức độ ô nhiễm nguồn nước, dư lượng độc tố trong cá nuôi và công bố kết quả rộng rãi trên các phương tiện thông tin đại chúng để người dân có thêm nguồn thực phẩm thay thế tạm thời cá biển và hơn nữa để cứu lấy các làng nghề nuôi cá trên Phá Tam Giang đang là nguồn sống của hàng vạn bà con nông dân và nguồn lợi kinh tế quan trọng của tỉnh Thừa Thiên Huế.


Kỳ Nam

Quảng Điền, ngày 19/10/2016

Bài đăng trên Báo Diễn Đàn Doanh Nghiệp 

http://enternews.vn/nguy-co-pha-san-dang-rinh-rap-hang-ngan-ho-nuoi-ca-tren-pha-tam-giang-102756.html

29/9/16

CÓ MỘT TÌNH YÊU KHÔNG TUỔI

     Tôi tin chắc rằng trong mỗi chúng ta ai cũng hiểu về chân giá trị của tình yêu và hạnh phúc và đều khát khao vươn tới để được thụ hưởng. Hạnh phúc, tình yêu đích thực có được đâu dễ, nhưng để gìn giữ được lâu bền là cả một quá trình dài thực thi nghệ thuật sống trên nền tảng của tình yêu thương, sự cảm thông chia sẻ và ý thức trách nhiệm.

Nhắc đến tên ông Bùi Khắc Cư chắc nhiều người biết bởi ông đang là Giám đốc “Trung Tâm nâng cao dân trí “trực thuộc Hội Khuyến Học Việt Nam, hay đã từng là Ủy viên BCH ở Hội này cũng như  đã có hơn 20 năm là Ủy viên Ban biên tập “Báo Khoa học và đời sống” cùng nhiều năm tham gia giảng dạy và công tác tại Bộ Giáo dục Đào tạo…Nhưng chắc ít người biết đến ông là nhân vật chính trong cuốn hồi ký “Hoài niệm cuộc đời” mà ông  xuất bản chỉ để dành tặng bạn bè và người  thân cách đây gần 4 năm.

Bài  này người  viết chỉ muốn  kể đôi điều về mối tình thủy chung  son sắt  và đầy lãng mạn của ông cùng người  bạn đời đã đồng hành cùng ông suốt 60 năm qua và vẫn đang nắm tay cùng ông đi nốt quãng đời còn lại.
Gặp ông một sáng mùa thu Hà Nội trong căn nhà  nơi ngõ nhỏ  trong quận Cầu Giấy, ngồi tiếp khách cùng ông là người vợ chuẩn bị bước sang tuổi 80 và cô con gái rượu cũng ở tuổi xấp xỉ 60. Nâng tách trà mời khách ông cười mãn nguyện giới thiệu” Đây là Bà ấy nhà tôi, hồi  còn trẻ tôi hay đá bóng, hát hò nên bà ấy mê tôi” Bà tủm tỉm cười, tôi nhanh miệng hỏi vui ” Thế Bà mê ông hay ông mê bà ạ” rồi bà cười tươi khẳng định một câu chắc nịch “Ông bà mê nhau”. Thế là tất cả chúng tôi cùng cười vang.

Biết tôi có nghề nên cô con gái ông đưa tôi đến để cùng ông  thực hiện một mong ước ông đang ấp ủ, ông chia sẻ:” Bà nhà tôi sắp tròn 80, tôi muốn một món quà thật quý giá để tặng, món quà đó không phải là giá trị vật chất như  kim cương , đá quí hay vàng mà sẽ là một món quà tinh thần thật ý nghĩa. Ông đưa cho tôi một xấp ảnh được để trong nhiều chiếc phong bì có đánh dấu cẩn thận cho từng nhóm ảnh theo mốc thời gian ông bà yêu nhau, rồi cưới nhau, rồi có con, có cháu. Ông biên tập chi tiết và chú thích cho từng ảnh kèm theo là một  phác thảo nội dung  để làm một  video clip về tình yêu của Ông Bà 60 năm qua.  Ông cho biết thêm: ” Bà ấy nhà tôi đi làm cán bộ ở độ tuổi còn rất trẻ, được kết nạp Đảng từ rất sớm, một con người năng động, sáng tạo, giàu tình cảm…” Thì ra là vậy. Ông muốn tặng cho bà một bằng chứng sinh động bằng hình ảnh về mối tình chung thủy tràn đầy yêu thương mà suốt 60 năm qua ông bà đã dành cho nhau.  

Ở tuổi 82 nghỉ hưu đã hơn 20 năm nay  hiện ông vẫn đang điều hành và quản lý  một “Trung tâm nâng cao dân trí” và là đối tác tin cậy của “Quỹ học bổng Châu Á”. Vẫn phong độ như còn trai trẻ, vẫn lái xe ôtô, vẫn sôi nổi hào hứng với chất giọng  sang sảng: “ Với những ngày tháng còn lại, ông bà sẽ dành cho nhau  sự quan tâm, chăm sóc, chiều chuộng nhau nhiều hơn và tập trung cho sống vui sống khỏe. Bà bị suy giãn tĩnh mạch ông mua tặng  ngay cho bà chiếc máy đạp xe, rồi sưu tầm trên mạng bài tập “gác chân lên tường” để bà luyện tập mỗi ngày. Đều đặn hai lần mỗi ngày ông lấy thuốc bổ, thuốc bệnh để sẵn vào ô , đưa tận tay cho bà uống” . Thật hiếm thấy những cặp vợ chồng già mà vẫn lãng mạn, trẻ trung và sôi nổi như thế, ông  cũng  có trang phây búc của riêng mình . Khi ông mua tặng bà chiếc xe tập, ông chụp  ảnh và  đăng ngay trên  trang cá nhân với lời động viên vợ: “Mua tặng em chiếc xe, hàng ngày chịu khó đạp xe để phòng chống suy giãn tĩnh mạch. Cố lên em nhé ! “


Trở lại với cuốn sách “Hoài niệm cuộc đời “ mà phần đầu ông dành viết về  thời trai trẻ cùng mối tình thủy chung, sắt son suốt hơn 50 năm của mình. Có những trang nhật ký ông viết về tình yêu của mình qua những năm tháng, có cả hình ảnh ông  bà hôn nhau  say đắm khi ở tuổi 70, có những vần thơ  ông dành riêng tặng vợ để rồi những lúc bên nhau họ cùng  ôn lại kỷ niệm xưa :

Yêu em cô gái xứ Vinh
50 năm chung sống men tình vẫn say
Dù cho vật đổi sao dời
Minh Châu vẫn đẹp sáng ngời trong anh”
Hoặc hát lại cho Bà nghe bài ” Trái tim đựng trong ba lô” của thời trăng mật năm nào :
”Gửi  cho em, người yêu, mối tâm tình
Là bài ca mà anh vẫn hát lời
Tặng tình yêu bền lâu mãi muôn đời
In sâu trong tâm tư không phai mờ
Dù xa nhau lòng anh vẫn mong chờ
Tình đôi ta thâm thắm thiết sâu xa
Gửi cho em, người yêu bao mến thương
Câu hát anh vẫn ca cho mối tình”

Căn nhà không lớn, được bài trí theo phong cách của một gia đình trí thức đậm sâu tâm hồn Việt, chỉ có cặp vợ chồng  già quấn  quýt bên nhau, tự lo toan cuộc sống hàng ngày. Các con, cháu ở riêng và bận bịu công việc cùng học hành nên chỉ có những ngày cuối tuần gia đình mới có dịp đoàn tụ, gặp nhau hàng ngày họ đều thông qua điện thoại và mạng xã hội.

Nhìn ánh mắt, nụ cười ông bà trao cho nhau  khi trò chuyện  mới  cảm phục và ngưỡng mộ làm sao khi  ông bà  đã ở cái tuổi xưa nay hiếm mà vẫn dành cho nhau những tình cảm yêu thương đến thế.
 Chia sẻ cùng tôi về bí quyết để  hạnh phúc đến “đầu bạc răng long” Ông tâm sự: “ Sống vui, sống khỏe trước hết là đáp ứng được tối đa các nhu cầu của Bà. Bà cần đi siêu thị, đi thăm con cái, bạn bè…ông sẵn sàng, mời bà  lên xe. Về phần mình, hãy vui vẻ, tự giác chấp nhận sự chăm sóc theo ý của  Bà trong ăn uống, giặt giũ hàng ngày…, thỉnh thoảng cùng nhau ôn lại những kỷ niệm xưa”

Hạnh phúc của ông  là thế và  thật giản dị, vậy mà mấy chục năm qua  ông đã cùng bà làm tròn bổn phận làm cha mẹ, các con dâu rể đều trưởng thành, giỏi giang, thuận hòa và hiếu thảo; các cháu nội ngoại đều chăm ngoan, học giỏi . Đó là kết quả của một tình yêu  thương mà ông bà đã dành cho nhau, là tấm gương  sáng cho các thế hệ con cháu noi  theo.
Giờ đây cả hai ông bà đang háo hức đón chờ sắp tới ngày kỷ niệm sinh nhật lần thứ 80 của bà, để ông lại được trao cho bà nụ hôn say đắm như ngày nào trước sự chứng kiến của gia đình cùng bằng hữu về một tình yêu  không có tuổi.


Thu Hà Nội 2016

9/9/16

LẠI NÓI VỀ SỰ SẺ CHIA

           Con người khác xa động vật là được tiến hóa hơn nhờ có ý thức. Không ai có thể tự có và tồn tại trên đời một mình mà không có bất kỳ quan hệ nào với những người khác. Mối quan hệ ngày càng phát triển theo thời gian của mỗi con người nhưng không phải ai cũng giống ai trong các mỗi quan hệ gia đình và xã hội. Sự khác biệt đó là thước đo cho cách ứng xử trong sinh hoạt và đời sống thường nhật và càng khẳng định tại sao có người nhiều bạn và có người ít bạn. Ngạn ngữ lại có câu” ngưu tầm ngưu – mã tầm mã” vậy thì việc có nhiều bạn chưa hẳn đã là tốt. Vấn đề là làm sao để có nhiều người tốt là bạn mình. Nếu muốn người khác đối đãi với mình ra sao, quan tâm đến mình thế nào thì phải đối đãi với họ như vậy. Đó là ý nghĩa cốt lõi của câu: “Giúp đỡ người khác cũng chính là giúp đỡ bản thân mình”. Sự hy sinh, chia sẻ giữa con người với nhau là biểu hiện tính người cao quý nhất.
Trong cuộc sống ai cũng cần tình thương, sự đồng cảm, cũng muốn có người chia sẻ niềm vui nỗi buồn với mình. Trong suy nghĩ của một số người, giúp đỡ người khác thì bản thân sẽ bị thiệt. Đó chỉ là cách suy nghĩ hẹp hòi, ích kỷ. Sự chia sẻ thật lòng trong những lúc khó khăn nhất là hành động đáng trân trọng đối với người khác, đồng thời làm cho tâm hồn mình thanh thản, rộng mở. Sự chia sẻ đó không mất đi, mà ít nhất cũng nhận được sự đền đáp xứng đáng bằng sự yêu quý không chỉ của người nhận. Nhà văn, nghệ sĩ Had Bejar có câu đầy ý nghĩa: “Bàn tay biết tặng hoa cho người khác là bàn tay lưu giữ được hương thơm”. Trong cuộc sống, người biết cho đi cũng là người sẽ nhận được nhiều từ cuộc sống. Đó cũng là một trong những yếu tố hàng đầu dẫn đến thành công.
Sự quan tâm, chia sẻ có thể được biểu hiện chỉ bằng những cử chỉ, thái độ rất đơn giản và gần gũi trong cuộc sống, song lại giúp chúng ta phát hiện được nhiều điều đáng quý ở người khác để trân trọng và học tập. Khi cha mẹ chịu hy sinh gian khổ để nuôi nấng con, khi bạn bè, đồng nghiệp sẳn lòng giúp đỡ nhau, cuộc sống của họ trở nên ấm áp, hạnh phúc và có ý nghĩa hơn.
Cô công nhân trẻ đi làm về muộn bất thường mà trời đang tối dần. Cả nhà rất lo lắng. Khi cô ấy về, người cha hỏi lý do về muộn. Cô ấy trả lời: bạn con bị hỏng xe máy giữa đường, con ở lại để giúp bạn ấy. Người cha ngạc nhiên hỏi: con đâu có biết sửa xe thì giúp thế nào? Cô gái nói: vâng, con không biết sửa xe, nhưng trời sắp tối, con đứng cùng để bạn ấy yên tâm chờ người bạn trai mang dụng cụ đế sửa xe. Cô công nhân trẻ thể hiện sự đồng cảm, chia sẻ nỗi lo âu sợ hãi với người bạn. Cuộc sống là một hành trình dài, cảnh “xe hỏng” tương tự vẫn thường xảy ra. Sự chia sẻ, cảm thông giúp cho cuộc đời trở nên ấm áp, thanh thản và có ý nghĩa hơn.
Quan tâm, chia sẻ là thái độ thể hiện sự cảm thông, giúp đỡ và hy sinh lợi ích cá nhân mình cho người khác,. Nó là nguồn lực giúp mỗi người vượt qua khó khăn, bất trắc. Điều đó làm cho tình cảm con người trở nên gần gũi, gắn bó hơn, góp phần vào việc phát triển và duy trì nhưng mối quan hệ tốt đẹp trong xã hội.
Ai cũng cần được cảm thông và và chia sẻ, vì vậy người không biết cảm thông, chia sẻ với người khác là người cô độc trong chính cuộc sống của mình. Nuôi dưỡng một trái tim giàu tình nhân ái, sẳn sàng chia sẻ, cứu giúp người khác sẽ làm cho con người cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn, đáng yêu hơn. Vậy, đừng từ chối nếu ta vẫn còn cái có thể chia sẻ.


2/9/16

BÙI VIỆT HƯNG – 70 MÙA XUÂN, MỘT CHẶNG ĐƯỜNG NHIẾP ẢNH

Bước sang tuổi 71, nghệ sỹ nhiếp ảnh Bùi Việt Hưng lại khẳng định mình bằng một triển lãm không nhỏ với  hơn 100 bức được chọn trong hàng nghìn ảnh mà anh ghi lại cảm xúc của mình khi đi khắp mọi miền đất nước trong hơn 5 năm qua tại văn phòng công ty Việt Hồng, nơi mà 20 năm qua  anh  gác máy  tung hoành  kinh doanh ngành ảnh.


Năm 1972 anh Bùi Việt Hưng là phóng viên Báo ảnh Việt Nam, năm 1973 khi Chính phủ lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam được thành lập, Báo ảnh Việt Nam tách 10 người chuyển sang  thành lập Báo ảnh Giải phóng. Bùi Việt Hưng nằm trong số phóng viên mặt trận và được điều động vào miền Nam công tác, anh được giao nhiệm vụ tác nghiệp phục vụ các hoạt động của lãnh đạo Chính phủ cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam trong đó có bà Nguyễn Thị Bình, Ông Nguyễn Hữu Thọ tại Cam Lộ, Quảng Trị. Năm 1975 anh cùng đoàn quân nam tiến giải phóng miền Nam, giải phóng Sài Gòn. Năm 1976 sau khi thành lập Nhà nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam, anh chuyển ra Hà Nội và công tác tại Tổng cục du lịch. 

Hơn 10 năm công tác tại đây với cương vị phụ trách công tác tuyên truyền và xúc tiến du lịch, anh đã chụp và  cho ra đời hàng ngàn bức ảnh phong cảnh tiêu biểu  của mọi miền đất nước. Tạp chí Du lịch, lịch treo tường  hàng năm của ngành du lịch hầu hết đều là những sáng tác của anh. Năm 1978 anh được kết nạp vào Hội nghệ sỹ nhiếp ảnh Việt Nam.
Chia sẻ về những khó khăn trong công việc thời xa xưa ấy anh tâm sự: “ Ngày đó đâu như bây giờ, chụp ảnh lịch đều sử dụng phim dương bản cỡ 6x6cm chụp bằng máy Hasselblad, Rolleiflex…Mỗi lần chụp về phải tự tráng phim qua nhiều công đoạn, nếu sai số trong quá trình hiện phim thì coi như đi tong cả mấy ngày chụp”.

Đang đương chức Phó giám đốc Công ty tuyên truyền quảng cáo Du lịch, năm 1989 Hãng Kodax  muốn mở rộng thị trường tại Việt Nam đã tín nhiệm và chọn anh là đại diện. Anh xin nghỉ việc và cùng vợ thành lập Công ty Việt Hồng chuyên kinh doanh thiết bị vật tư ngành ảnh.  Năm 1990, người  có công khai hóa thị  trường ảnh miền Bắc bằng những hệ thống máy Photominilap in phóng ảnh màu tự động chẳng ai khác ngoài anh. Những của hàng mang thương hiệu Kodak lần lượt ra đời tại Hà Nội và các tỉnh, trong số đó có những chuỗi của hàng của Công ty Việt Hồng mà các  anh em ruột thịt của anh tham gia quản lý.

Bề bộn với công việc phát triển thị trường máy minilap, cung cấp vật tư, nguyên liệu  và xây dựng thương hiệu cho Kodak, rồi là Đại lý độc quyền cho hãng máy ảnh Nikon tại Việt Nam, anh  không còn thời  gian cho sáng tác ảnh nghệ thuật.
Suốt  20 năm gác máy để quản lý và điều hành doanh nghiệp. Nay các con anh đã trưởng thành, anh giao lại Công ty cho các cháu quản lý. Năm 2010, không cưỡng nổi niềm đam mê nghệ thuật nhiếp ảnh. Nghệ sỹ Bùi Việt Hưng lại xách máy lên đường. Nghề ảnh không phụ anh để anh lại có hàng trăm bức ảnh phong cảnh đẹp trong chặng đường hơn năm năm nay.

Không quảng cáo rùm beng cho phòng trưng bày ảnh cá nhân tại 58 Trần Nhân Tông nhưng rất nhiều anh em đồng nghiệp, các nghệ sỹ nhiếp ảnh tên tuổi đã biết và đến xem rất đông. Trò chuyện cùng các anh chị em nghệ sỹ nhiếp ảnh và bè bạn nhân ngày sinh nhật của anh tại phòng trưng bày ảnh anh vẫn khiêm tốn “ Mình chưa dám triển lãm ảnh, số ảnh này chỉ là mới tạm chọn trưng bày nhằm tham khảo thêm ý kiến của anh em đồng nghiệp”.
Nhắc đến anh, nhiều anh em đồng nghiệp đều có chung nhận xét: Ảnh phong cảnh thời thập kỷ 70,80 của thế kỷ trước nổi tiếng vẫn là ảnh của tác giả Hoàng Đức Thự và Bùi Việt Hưng.

Kỳ Nam, 1/9/2016
Ảnh: Bùi Việt Hưng

http://nhiepanhhanoi.org.vn/index.php/news/Tin-tuc-trien-lam/Bui-Viet-Hung-70-mua-Xuan-mot-chang-duong-nhiep-anh-1838/

Ảnh:  Lại Hiển

Bài đăng nổi bật

BẢN QUYỀN NHIẾP ẢNH: BAO GIỜ NGƯỜI SÁNG TẠO HẾT CẢNH "TỰ CỨU MÌNH"?

Những năm gần đây, cùng với sự bùng nổ của Internet, mạng xã hội và các nền tảng trí tuệ nhân tạo (AI), tình trạng vi phạm quyền tác giả đối...