29/9/16

CÓ MỘT TÌNH YÊU KHÔNG TUỔI

     Tôi tin chắc rằng trong mỗi chúng ta ai cũng hiểu về chân giá trị của tình yêu và hạnh phúc và đều khát khao vươn tới để được thụ hưởng. Hạnh phúc, tình yêu đích thực có được đâu dễ, nhưng để gìn giữ được lâu bền là cả một quá trình dài thực thi nghệ thuật sống trên nền tảng của tình yêu thương, sự cảm thông chia sẻ và ý thức trách nhiệm.

Nhắc đến tên ông Bùi Khắc Cư chắc nhiều người biết bởi ông đang là Giám đốc “Trung Tâm nâng cao dân trí “trực thuộc Hội Khuyến Học Việt Nam, hay đã từng là Ủy viên BCH ở Hội này cũng như  đã có hơn 20 năm là Ủy viên Ban biên tập “Báo Khoa học và đời sống” cùng nhiều năm tham gia giảng dạy và công tác tại Bộ Giáo dục Đào tạo…Nhưng chắc ít người biết đến ông là nhân vật chính trong cuốn hồi ký “Hoài niệm cuộc đời” mà ông  xuất bản chỉ để dành tặng bạn bè và người  thân cách đây gần 4 năm.

Bài  này người  viết chỉ muốn  kể đôi điều về mối tình thủy chung  son sắt  và đầy lãng mạn của ông cùng người  bạn đời đã đồng hành cùng ông suốt 60 năm qua và vẫn đang nắm tay cùng ông đi nốt quãng đời còn lại.
Gặp ông một sáng mùa thu Hà Nội trong căn nhà  nơi ngõ nhỏ  trong quận Cầu Giấy, ngồi tiếp khách cùng ông là người vợ chuẩn bị bước sang tuổi 80 và cô con gái rượu cũng ở tuổi xấp xỉ 60. Nâng tách trà mời khách ông cười mãn nguyện giới thiệu” Đây là Bà ấy nhà tôi, hồi  còn trẻ tôi hay đá bóng, hát hò nên bà ấy mê tôi” Bà tủm tỉm cười, tôi nhanh miệng hỏi vui ” Thế Bà mê ông hay ông mê bà ạ” rồi bà cười tươi khẳng định một câu chắc nịch “Ông bà mê nhau”. Thế là tất cả chúng tôi cùng cười vang.

Biết tôi có nghề nên cô con gái ông đưa tôi đến để cùng ông  thực hiện một mong ước ông đang ấp ủ, ông chia sẻ:” Bà nhà tôi sắp tròn 80, tôi muốn một món quà thật quý giá để tặng, món quà đó không phải là giá trị vật chất như  kim cương , đá quí hay vàng mà sẽ là một món quà tinh thần thật ý nghĩa. Ông đưa cho tôi một xấp ảnh được để trong nhiều chiếc phong bì có đánh dấu cẩn thận cho từng nhóm ảnh theo mốc thời gian ông bà yêu nhau, rồi cưới nhau, rồi có con, có cháu. Ông biên tập chi tiết và chú thích cho từng ảnh kèm theo là một  phác thảo nội dung  để làm một  video clip về tình yêu của Ông Bà 60 năm qua.  Ông cho biết thêm: ” Bà ấy nhà tôi đi làm cán bộ ở độ tuổi còn rất trẻ, được kết nạp Đảng từ rất sớm, một con người năng động, sáng tạo, giàu tình cảm…” Thì ra là vậy. Ông muốn tặng cho bà một bằng chứng sinh động bằng hình ảnh về mối tình chung thủy tràn đầy yêu thương mà suốt 60 năm qua ông bà đã dành cho nhau.  

Ở tuổi 82 nghỉ hưu đã hơn 20 năm nay  hiện ông vẫn đang điều hành và quản lý  một “Trung tâm nâng cao dân trí” và là đối tác tin cậy của “Quỹ học bổng Châu Á”. Vẫn phong độ như còn trai trẻ, vẫn lái xe ôtô, vẫn sôi nổi hào hứng với chất giọng  sang sảng: “ Với những ngày tháng còn lại, ông bà sẽ dành cho nhau  sự quan tâm, chăm sóc, chiều chuộng nhau nhiều hơn và tập trung cho sống vui sống khỏe. Bà bị suy giãn tĩnh mạch ông mua tặng  ngay cho bà chiếc máy đạp xe, rồi sưu tầm trên mạng bài tập “gác chân lên tường” để bà luyện tập mỗi ngày. Đều đặn hai lần mỗi ngày ông lấy thuốc bổ, thuốc bệnh để sẵn vào ô , đưa tận tay cho bà uống” . Thật hiếm thấy những cặp vợ chồng già mà vẫn lãng mạn, trẻ trung và sôi nổi như thế, ông  cũng  có trang phây búc của riêng mình . Khi ông mua tặng bà chiếc xe tập, ông chụp  ảnh và  đăng ngay trên  trang cá nhân với lời động viên vợ: “Mua tặng em chiếc xe, hàng ngày chịu khó đạp xe để phòng chống suy giãn tĩnh mạch. Cố lên em nhé ! “


Trở lại với cuốn sách “Hoài niệm cuộc đời “ mà phần đầu ông dành viết về  thời trai trẻ cùng mối tình thủy chung, sắt son suốt hơn 50 năm của mình. Có những trang nhật ký ông viết về tình yêu của mình qua những năm tháng, có cả hình ảnh ông  bà hôn nhau  say đắm khi ở tuổi 70, có những vần thơ  ông dành riêng tặng vợ để rồi những lúc bên nhau họ cùng  ôn lại kỷ niệm xưa :

Yêu em cô gái xứ Vinh
50 năm chung sống men tình vẫn say
Dù cho vật đổi sao dời
Minh Châu vẫn đẹp sáng ngời trong anh”
Hoặc hát lại cho Bà nghe bài ” Trái tim đựng trong ba lô” của thời trăng mật năm nào :
”Gửi  cho em, người yêu, mối tâm tình
Là bài ca mà anh vẫn hát lời
Tặng tình yêu bền lâu mãi muôn đời
In sâu trong tâm tư không phai mờ
Dù xa nhau lòng anh vẫn mong chờ
Tình đôi ta thâm thắm thiết sâu xa
Gửi cho em, người yêu bao mến thương
Câu hát anh vẫn ca cho mối tình”

Căn nhà không lớn, được bài trí theo phong cách của một gia đình trí thức đậm sâu tâm hồn Việt, chỉ có cặp vợ chồng  già quấn  quýt bên nhau, tự lo toan cuộc sống hàng ngày. Các con, cháu ở riêng và bận bịu công việc cùng học hành nên chỉ có những ngày cuối tuần gia đình mới có dịp đoàn tụ, gặp nhau hàng ngày họ đều thông qua điện thoại và mạng xã hội.

Nhìn ánh mắt, nụ cười ông bà trao cho nhau  khi trò chuyện  mới  cảm phục và ngưỡng mộ làm sao khi  ông bà  đã ở cái tuổi xưa nay hiếm mà vẫn dành cho nhau những tình cảm yêu thương đến thế.
 Chia sẻ cùng tôi về bí quyết để  hạnh phúc đến “đầu bạc răng long” Ông tâm sự: “ Sống vui, sống khỏe trước hết là đáp ứng được tối đa các nhu cầu của Bà. Bà cần đi siêu thị, đi thăm con cái, bạn bè…ông sẵn sàng, mời bà  lên xe. Về phần mình, hãy vui vẻ, tự giác chấp nhận sự chăm sóc theo ý của  Bà trong ăn uống, giặt giũ hàng ngày…, thỉnh thoảng cùng nhau ôn lại những kỷ niệm xưa”

Hạnh phúc của ông  là thế và  thật giản dị, vậy mà mấy chục năm qua  ông đã cùng bà làm tròn bổn phận làm cha mẹ, các con dâu rể đều trưởng thành, giỏi giang, thuận hòa và hiếu thảo; các cháu nội ngoại đều chăm ngoan, học giỏi . Đó là kết quả của một tình yêu  thương mà ông bà đã dành cho nhau, là tấm gương  sáng cho các thế hệ con cháu noi  theo.
Giờ đây cả hai ông bà đang háo hức đón chờ sắp tới ngày kỷ niệm sinh nhật lần thứ 80 của bà, để ông lại được trao cho bà nụ hôn say đắm như ngày nào trước sự chứng kiến của gia đình cùng bằng hữu về một tình yêu  không có tuổi.


Thu Hà Nội 2016

9/9/16

LẠI NÓI VỀ SỰ SẺ CHIA

           Con người khác xa động vật là được tiến hóa hơn nhờ có ý thức. Không ai có thể tự có và tồn tại trên đời một mình mà không có bất kỳ quan hệ nào với những người khác. Mối quan hệ ngày càng phát triển theo thời gian của mỗi con người nhưng không phải ai cũng giống ai trong các mỗi quan hệ gia đình và xã hội. Sự khác biệt đó là thước đo cho cách ứng xử trong sinh hoạt và đời sống thường nhật và càng khẳng định tại sao có người nhiều bạn và có người ít bạn. Ngạn ngữ lại có câu” ngưu tầm ngưu – mã tầm mã” vậy thì việc có nhiều bạn chưa hẳn đã là tốt. Vấn đề là làm sao để có nhiều người tốt là bạn mình. Nếu muốn người khác đối đãi với mình ra sao, quan tâm đến mình thế nào thì phải đối đãi với họ như vậy. Đó là ý nghĩa cốt lõi của câu: “Giúp đỡ người khác cũng chính là giúp đỡ bản thân mình”. Sự hy sinh, chia sẻ giữa con người với nhau là biểu hiện tính người cao quý nhất.
Trong cuộc sống ai cũng cần tình thương, sự đồng cảm, cũng muốn có người chia sẻ niềm vui nỗi buồn với mình. Trong suy nghĩ của một số người, giúp đỡ người khác thì bản thân sẽ bị thiệt. Đó chỉ là cách suy nghĩ hẹp hòi, ích kỷ. Sự chia sẻ thật lòng trong những lúc khó khăn nhất là hành động đáng trân trọng đối với người khác, đồng thời làm cho tâm hồn mình thanh thản, rộng mở. Sự chia sẻ đó không mất đi, mà ít nhất cũng nhận được sự đền đáp xứng đáng bằng sự yêu quý không chỉ của người nhận. Nhà văn, nghệ sĩ Had Bejar có câu đầy ý nghĩa: “Bàn tay biết tặng hoa cho người khác là bàn tay lưu giữ được hương thơm”. Trong cuộc sống, người biết cho đi cũng là người sẽ nhận được nhiều từ cuộc sống. Đó cũng là một trong những yếu tố hàng đầu dẫn đến thành công.
Sự quan tâm, chia sẻ có thể được biểu hiện chỉ bằng những cử chỉ, thái độ rất đơn giản và gần gũi trong cuộc sống, song lại giúp chúng ta phát hiện được nhiều điều đáng quý ở người khác để trân trọng và học tập. Khi cha mẹ chịu hy sinh gian khổ để nuôi nấng con, khi bạn bè, đồng nghiệp sẳn lòng giúp đỡ nhau, cuộc sống của họ trở nên ấm áp, hạnh phúc và có ý nghĩa hơn.
Cô công nhân trẻ đi làm về muộn bất thường mà trời đang tối dần. Cả nhà rất lo lắng. Khi cô ấy về, người cha hỏi lý do về muộn. Cô ấy trả lời: bạn con bị hỏng xe máy giữa đường, con ở lại để giúp bạn ấy. Người cha ngạc nhiên hỏi: con đâu có biết sửa xe thì giúp thế nào? Cô gái nói: vâng, con không biết sửa xe, nhưng trời sắp tối, con đứng cùng để bạn ấy yên tâm chờ người bạn trai mang dụng cụ đế sửa xe. Cô công nhân trẻ thể hiện sự đồng cảm, chia sẻ nỗi lo âu sợ hãi với người bạn. Cuộc sống là một hành trình dài, cảnh “xe hỏng” tương tự vẫn thường xảy ra. Sự chia sẻ, cảm thông giúp cho cuộc đời trở nên ấm áp, thanh thản và có ý nghĩa hơn.
Quan tâm, chia sẻ là thái độ thể hiện sự cảm thông, giúp đỡ và hy sinh lợi ích cá nhân mình cho người khác,. Nó là nguồn lực giúp mỗi người vượt qua khó khăn, bất trắc. Điều đó làm cho tình cảm con người trở nên gần gũi, gắn bó hơn, góp phần vào việc phát triển và duy trì nhưng mối quan hệ tốt đẹp trong xã hội.
Ai cũng cần được cảm thông và và chia sẻ, vì vậy người không biết cảm thông, chia sẻ với người khác là người cô độc trong chính cuộc sống của mình. Nuôi dưỡng một trái tim giàu tình nhân ái, sẳn sàng chia sẻ, cứu giúp người khác sẽ làm cho con người cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn, đáng yêu hơn. Vậy, đừng từ chối nếu ta vẫn còn cái có thể chia sẻ.


2/9/16

BÙI VIỆT HƯNG – 70 MÙA XUÂN, MỘT CHẶNG ĐƯỜNG NHIẾP ẢNH

Bước sang tuổi 71, nghệ sỹ nhiếp ảnh Bùi Việt Hưng lại khẳng định mình bằng một triển lãm không nhỏ với  hơn 100 bức được chọn trong hàng nghìn ảnh mà anh ghi lại cảm xúc của mình khi đi khắp mọi miền đất nước trong hơn 5 năm qua tại văn phòng công ty Việt Hồng, nơi mà 20 năm qua  anh  gác máy  tung hoành  kinh doanh ngành ảnh.


Năm 1972 anh Bùi Việt Hưng là phóng viên Báo ảnh Việt Nam, năm 1973 khi Chính phủ lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam được thành lập, Báo ảnh Việt Nam tách 10 người chuyển sang  thành lập Báo ảnh Giải phóng. Bùi Việt Hưng nằm trong số phóng viên mặt trận và được điều động vào miền Nam công tác, anh được giao nhiệm vụ tác nghiệp phục vụ các hoạt động của lãnh đạo Chính phủ cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam trong đó có bà Nguyễn Thị Bình, Ông Nguyễn Hữu Thọ tại Cam Lộ, Quảng Trị. Năm 1975 anh cùng đoàn quân nam tiến giải phóng miền Nam, giải phóng Sài Gòn. Năm 1976 sau khi thành lập Nhà nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam, anh chuyển ra Hà Nội và công tác tại Tổng cục du lịch. 

Hơn 10 năm công tác tại đây với cương vị phụ trách công tác tuyên truyền và xúc tiến du lịch, anh đã chụp và  cho ra đời hàng ngàn bức ảnh phong cảnh tiêu biểu  của mọi miền đất nước. Tạp chí Du lịch, lịch treo tường  hàng năm của ngành du lịch hầu hết đều là những sáng tác của anh. Năm 1978 anh được kết nạp vào Hội nghệ sỹ nhiếp ảnh Việt Nam.
Chia sẻ về những khó khăn trong công việc thời xa xưa ấy anh tâm sự: “ Ngày đó đâu như bây giờ, chụp ảnh lịch đều sử dụng phim dương bản cỡ 6x6cm chụp bằng máy Hasselblad, Rolleiflex…Mỗi lần chụp về phải tự tráng phim qua nhiều công đoạn, nếu sai số trong quá trình hiện phim thì coi như đi tong cả mấy ngày chụp”.

Đang đương chức Phó giám đốc Công ty tuyên truyền quảng cáo Du lịch, năm 1989 Hãng Kodax  muốn mở rộng thị trường tại Việt Nam đã tín nhiệm và chọn anh là đại diện. Anh xin nghỉ việc và cùng vợ thành lập Công ty Việt Hồng chuyên kinh doanh thiết bị vật tư ngành ảnh.  Năm 1990, người  có công khai hóa thị  trường ảnh miền Bắc bằng những hệ thống máy Photominilap in phóng ảnh màu tự động chẳng ai khác ngoài anh. Những của hàng mang thương hiệu Kodak lần lượt ra đời tại Hà Nội và các tỉnh, trong số đó có những chuỗi của hàng của Công ty Việt Hồng mà các  anh em ruột thịt của anh tham gia quản lý.

Bề bộn với công việc phát triển thị trường máy minilap, cung cấp vật tư, nguyên liệu  và xây dựng thương hiệu cho Kodak, rồi là Đại lý độc quyền cho hãng máy ảnh Nikon tại Việt Nam, anh  không còn thời  gian cho sáng tác ảnh nghệ thuật.
Suốt  20 năm gác máy để quản lý và điều hành doanh nghiệp. Nay các con anh đã trưởng thành, anh giao lại Công ty cho các cháu quản lý. Năm 2010, không cưỡng nổi niềm đam mê nghệ thuật nhiếp ảnh. Nghệ sỹ Bùi Việt Hưng lại xách máy lên đường. Nghề ảnh không phụ anh để anh lại có hàng trăm bức ảnh phong cảnh đẹp trong chặng đường hơn năm năm nay.

Không quảng cáo rùm beng cho phòng trưng bày ảnh cá nhân tại 58 Trần Nhân Tông nhưng rất nhiều anh em đồng nghiệp, các nghệ sỹ nhiếp ảnh tên tuổi đã biết và đến xem rất đông. Trò chuyện cùng các anh chị em nghệ sỹ nhiếp ảnh và bè bạn nhân ngày sinh nhật của anh tại phòng trưng bày ảnh anh vẫn khiêm tốn “ Mình chưa dám triển lãm ảnh, số ảnh này chỉ là mới tạm chọn trưng bày nhằm tham khảo thêm ý kiến của anh em đồng nghiệp”.
Nhắc đến anh, nhiều anh em đồng nghiệp đều có chung nhận xét: Ảnh phong cảnh thời thập kỷ 70,80 của thế kỷ trước nổi tiếng vẫn là ảnh của tác giả Hoàng Đức Thự và Bùi Việt Hưng.

Kỳ Nam, 1/9/2016
Ảnh: Bùi Việt Hưng

http://nhiepanhhanoi.org.vn/index.php/news/Tin-tuc-trien-lam/Bui-Viet-Hung-70-mua-Xuan-mot-chang-duong-nhiep-anh-1838/

Ảnh:  Lại Hiển

15/8/16

FORMOSA - NỖI ÁM ẢNH CÒN CHƯA NGUÔI

Formosa – Cái tên luôn được nhắc đến ở mọi lúc mọi nơi khi người dân ngồi cùng nhau trà dư tửu hậu. Những hậu quả mà Formosa mang đến cho người dân miền Trung không hề nhỏ. Nhằm giảm thiểu những khó khăn cho người dân , mặc dù ngân sách còn eo hẹp, Chính phủ đã có chính sách hỗ trợ ngư dân miền Trung bằng số tiền 5 triệu đồng/ chủ thuyền đánh cá và 22,5kg gạo cho một nhân khẩu phụ thuộc. Số cứu trợ trên chỉ như muối bỏ biển bởi  biển miền Trung bị đầu độc và cá đã chết và hầu như còn rất ít kể từ đầu tháng 4/2016. Bốn tháng với biết bao chi phí phải trang trải cho cuộc sống của các gia đình ngư dân đang gặp nạn. Hiện tại hầu hết ngư dân đều không đi biển do lo ngại nhiễm độc, một số đi làm nhưng sản lượng và giá bán lại rất thấp không đủ bù chi phí. Vậy là khó khăn đang chồng chất khó khăn với ngư dân miền Trung. Cuộc sống hàng ngày bữa no bữa đói cũng có thể cố gắng chịu được chứ con cái không có tiền cho đi học thì nỗi day dứt, tuyệt vọng của những ngư dân miền Trung lại càng đè nặng lên tinh thần họ.

Anh Trần Văn ( người mặc áo trắng)
Tình cờ tôi được gặp anh Trần Văn, sinh năm 1970 ngoài bãi biển Quảng Công, Thừa Thiên Huế  khi anh mới đi biển về. Gương mặt đen xạm vì nắng gió, đôi mắt buồn sâu thẳm, anh tâm sự: “ Cháu sinh được năm người con, đứa mô cũng học giỏi, năm nay đứa thứ ba nhà cháu đỗ đại học mà chắc không đi học được do không có tiền đóng. Đứa đầu của cháu đã phải vô Sài Gòn làm thợ may lấy tiền nuôi em thứ hai đang học đại học năm thứ  hai trên Huế, mấy năm rồi cháu cũng không thể về nhà kể cả ngày giỗ tết vì lương chỉ đủ lo đóng học phí cho em và trang trải cuộc sống nơi đất khách quê người.

Anh Trần Văn cho xem tập giấy khen của các con
 Giá mà biển không bị  nhiễm độc thì hàng ngày cháu đi làm may ra có đủ tiền cho cháu nhập học, nhưng như ri thì cháu chịu thua rồi” Những tưởng Văn có người thân ở nước ngoài, tôi hỏi nhỏ: ” Vậy cháu không có anh chị em nào ở Mỹ hả?” Ngước đôi mắt về phía biển Văn ngậm ngùi: “Dạ không, con nhỏ Mai nhà cháu vừa đậu đại học với số điểm cao, cháu hiếu học lắm, năm mô cũng được bằng khen, được nhận học bổng Tố Hữu một năm một triệu đồng. Cháu lo không có tiền nhập học nên lên Huế đi phụ bán hàng ngay sau ngày thi, chủ nhật cũng không được nghỉ để về nhà”

Rồi  Văn đưa tôi về nhà, may mắn cho Văn còn được ở ngôi nhà được người cô sống bên Mỹ cho tiền xây dựng từ năm 1994 khi cha Văn còn sống, đồ đạc chẳng có gì, trên tường treo đầy bằng khen, giấy khen của 5 người con nhưng chưa hết, Văn lôi trong tủ thờ ra một xấp giấy khen, bằng khen, học bổng của các con ra khoe, có đến hàng trăm tấm. Một mình là lao động chính nuôi 5 người con ăn học, vợ cũng không có việc làm ngoài việc phụ giúp chồng mỗi khi đi biển về, nay biển không còn mấy cá nên hầu như  Văn nghỉ ở nhà, đột nhiên Văn nói với tôi: “Chú có cách chi giúp cháu không, trong ni Ủy ban xã đang lên danh sách cấp tiền đền bù của Formosa , cháu không biết khi nào mới được nhận. Cháu lo cho con cháu không được nhập học lại lỡ mất cơ hội, nhà nghèo nên muốn cho các cháu được học hành đến nơi đến chốn để mai mốt chúng không khổ”.

Một trong nhiều giấy khen của cháu Trần Thị Mai.
Chẳng thể giúp cháu được bằng vật chất vì lực bất tòng tâm. Xin được viết ra đây những mong có những nhà hảo tâm giúp đỡ cho Văn để cháu Trần Thị Mai (con của Văn) có điều kiện được nhập học.

Mọi  sự giúp đỡ xin vui lòng liên hệ : Anh Trần Văn – Thôn Cương Giáng – Xã Quảng Công - Quảng Điền - Thừa Thiên Huế - ĐT: 01637214741

Thừa Thiên Huế 14/8/2016
Bài và ảnh : Kỳ Nam

9/8/16

VĨNH BIỆT NGHỆ SỸ NHIẾP ẢNH ĐỖ QUỐC ÂN

Nghệ sỹ nhiếp ảnh lão thành Đỗ Quốc Ân vừa qua đời ở tuổi 90, là người sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, cả cuộc đời ông gắn liền với nghệ thuật nhiếp ảnh.

Vừa tròn 20 tuổi ông đã tham gia “Đội Thanh niên cứu quốc”  hoạt động trong nội thành Hà Nội và được Nhà nước  phong tặng Huy chương ”60 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thủ đô”. Xây dựng gia đình với người con gái cụ Nguyễn Văn Vĩnh là người nổi tiếng về quay phim và nhiếp ảnh thời bấy giờ. Vào nghề bằng nguồn cảm hứng được truyền từ người cha vợ.

Rong ruổi trên mọi nẻo đường đất nước, ông ghi lại những hình ảnh đặc sắc về phong cảnh và đời sống văn hóa xã hội của nhiều vùng miền . Ông để lại một di sản cá nhân với hàng ngàn bức ảnh đủ các thể loại cùng nhiều giải thưởng nhiếp ảnh trong nước và Quốc tế. Là một trong 71 thành viên đầu tiên của Hội Nghệ sỹ nhiếp ảnh Việt Nam. 
Với bề dày kinh nghiệm về nghệ thuật nhiếp ảnh, về kỹ thuật buồng sáng, buồng tối. Say mê sáng tạo nghệ thuật, yêu nghề, Ông đã đào tạo hai người con trai đi theo nghề ảnh và từng tham gia giảng dạy nhiếp ảnh những khóa đầu tiên của Hội Nghệ sỹ nhiếp ảnh Việt Nam và nhiều khóa học từ những năm 70, 80 của thế kỷ trước. 
Căn nhà nhỏ số 6 Ngõ Yên Thế, Hà Nội  năm nào luôn là nơi  ra vào thường xuyên của nhiều thế hệ học trò của ông. Nhiều học trò nay đã trở thành những nghệ sỹ nhiếp ảnh nổi tiếng. Nói về ông, nghệ sỹ nhiếp ảnh Vũ Huyến – Nguyên Tổng biên tập Tạp chí Nhiếp Ảnh Việt Nam tâm sự: Nghệ sỹ  Đỗ Quốc Ân là người Hà Nội gốc, nho nhã, lịch thiệp; con người  hiền từ nhân hậu không bon chen, vị kỷ; Một nhà giáo nghiêm túc. Cẩn thận và chỉn chu là đức tính đặc biệt mà ông dành cho các tác phẩm ảnh của mình”. 
Tiếc thương một bậc thầy về nhiếp ảnh, nghệ sỹ Đào Quang Minh chia sẻ: Ông Đỗ Quốc Ân là người thật đáng kính, bình dị và khiêm nhường, ông đã dành nhiều năm để đào tạo nhiều khóa về nhiếp ảnh và đến nay rất nhiều học trò của ông đã trở thành những nghệ sỹ Nhiếp ảnh có tên tuổi, giành được những giải thưởng nhiếp ảnh trong nước và Quốc tế. Chia sẻ thông tin về việc  nghệ sỹ nhiếp ảnh Đỗ Quốc Ân qua đời nhiều nghệ sỹ nhiếp ảnh có mặt tại quán cà phê 24 Trần Hưng Đạo, nơi nhiều nghệ sỹ ảnh thường ngồi trao đổi nghề nghiệp đều tỏ lòng tiếc thương và cảm phục ông.
Hơn một năm nay ông về ở cùng cô con gái út mà ông yêu quý nhất - Họa sỹ Đỗ Ngọc Oanh. Những năm tháng cuối đời mặc dù tuổi cao, sức yếu nhưng không làm ông quên những kỷ niệm một thời về con đường nghệ thuật của mình, ông vẫn nhớ như in những học trò xưa nay đã thành đạt và thường nhắc đến họ mỗi khi chuyện trò cùng con gái.
Ra đi ở tuổi 90, ông đã để lại những dấu ấn tốt đẹp trong lòng những đồng nghiệp qua nhiều thế hệ và những đóng góp không nhỏ cho nền Nghệ thuật Nhiếp ảnh nước nhà.

Tang lễ Nghệ sỹ nhiếp ảnh Đỗ Quốc Ân sẽ được Hội Nghệ sỹ nhiếp ảnh Việt Nam cùng gia đình tổ chức tại nhà tang lễ TP Hà Nội, 125 Phùng Hưng từ 11h – 12h30 thứ 5, ngày 11/8/2016.

Bài : Kỳ Nam
Ảnh : Cố Nghệ sỹ Đỗ Quốc Ân

Hồ Gươm vào đông

Chợ ngựa Bắc Hà

Đường lên đỉnh fanxipan

Miền Trung Du

Sương sớm Sông Công

Đồng Mô

Cầu Hội Xá - Hương Sơn

Sa Pa

Vùng cao
Bài được đăng trên
- http://giaitri.vnexpress.net/tin-tuc/san-khau-my-thuat/my-thuat/nghe-si-nhiep-anh-do-quoc-an-qua-doi-3450020.html
- http://nhiepanhhanoi.org.vn/index.php/news/Tin-tuc/Vinh-biet-Nghe-si-Nhiep-anh-Do-Quoc-An-1839/

CÓ MỘT MIỀN QUÊ THƯƠNG NHỚ

Nói đến Huế chẳng ai không biết về một miền quê nắng lửa, mưa dầm. Mùa hè nắng gắt gay ngay khi mặt trời vừa ló dạng. Trở lại quê nhà để lo việc giỗ Ba, 6h sáng chiếc xe gường nằm táp vô thả mình tại ngã 3 An Lỗ, vừa xuống xe một chiếc xe ôm đã nhào tới
- Đi về mô anh?
- Anh cho tui về bến đò Sịa

Quãng đường 11km còn vắng vẻ, nắng sớm đã trải dài trên những cánh đồng lúa đang thời trổ bông, mùi thơm của hương lúa khiến mình sảng khoải, cố hít thật sâu để tận hưởng bầu không khí trong lành sau những ngày ngột ngạt của cái nóng Hà Nội. Chiếc xe chạy vun vút, gió bên tai ào ào. Chẳng mấy chốc tôi có mặt tại bến đò. Con đò vừa cập bến sang ngang chuẩn bị quay trở lại Vĩnh Tu. Phá Tam Giang còn mờ ảo hơi sương, xa xa một vài chiếc thuyền nhỏ đang neo đậu nhưng không thấy người, họ đang lặn xuống nước bắt hải sản.

- Chú lên đò chừ đi, chạy luôn
Cậu lái đò gọi vội khi tôi vừa xuống xe. Con đò chỉ có 4 người khách phành phạch sang ngang. Phá Tam Giang mênh mông ngút tầm mắt, nơi có nguồn lợi thủy hải sản tự nhiên dồi dào, nơi môi trường lý tưởng để nuôi tôm, cá và càng giá trị hơn khi hải sản biển do cư dân địa phương còn chưa dám ăn vì sợ nhiễm độc. Bến đò Sịa, Vĩnh Tu ngày nào đông đúc là vậy nay thưa thớt khách do đã có cây cầu Ka Cút qua Phá Tam Giang. Bốn người khách trên chiếc đò lớn, doanh thu một lượt được 60 ngàn cho quãng đường 4km, mức thu nhập quá thấp cho chủ đò khi họ không còn nghề nào khác.

 Lại thêm một cuốc xe ôm để về nhà cách bến đò 1km, thằng cháu trai không đi đón được do đang bận sửa ghe, hắn kéo cả chiếc ghe lên cửa nhà rồi thuê thợ về nâng cấp. Cả tuần nay hắn không đi biển, mỗi ngày lại mất một vài trăm ngàn thu nhập từ việc đi biển lại gánh thêm công thợ sửa ghe. Nắng chói chang, nhiệt độ ngoài trời đang tăng dần. Dưới cái nóng như rang ấy, tiếng cưa, tiếng đục chạm vẫn kì cạch, kì cạch. Nắng, gió biển và những nhọc nhằn mưu sinh khiến cho ai nấy da dẻ đều đen sạm.

Không thương sao được quê mình. Cái làng nhỏ nghèo khó từ hàng chục năm nay khiến gia đình nào cũng phải tìm cách cho một người vượt biên sang các nước phương Tây hòng cứu cánh cho người thân ở lại. Chứng kiến cảnh ngư dân gánh ghe đi biển, nhìn kết quả vài ký cá đánh bắt về bán được vài chục ngàn, có chuyến không đủ tiền dầu mới thấy xót xa làm sao. Người dân nơi đây tuy đã nhận được hỗ trợ của Chính phủ từ trung tuần tháng 6 và đang khai báo để nhận tiền đền bù từ Formosa. Nghe đâu mỗi ngư dân có thuyền sẽ được nhận 8,5 triệu đồng. 

Việc bình chọn đối tượng được nhận tiền đền bù vẫn còn những xì xào tranh luận và những phẫn nộ, bức xúc của người dân nơi đây với tội ác của Formosa vẫn không thể nào nguôi. Người dân vẫn phải chờ trong gian khó, vẫn phải chờ thông tin từ Chính phủ về mức độ nhiễm độc biển mới có cơ may bán được cá và đi biển trở lại. 
Hàng dãy ghe vẫn nằm phơi nắng, chủ ghe vẫn hàng ngày phải tưới nước biển để tránh hư hỏng. Mâm cỗ ngày giỗ cha vẫn không thể có hải sản biển. Món mà cha và mình yêu thích mỗi khi về quê nội.









Bài và ảnh : Kỳ Nam
Thừa Thiên Huế, 9/8/2016

26/6/16

LỤC NGẠN MÙA VẢI THIỀU

Phố Kim - TT Chũ mùa thu hoạch vải thiều
    Vượt quãng đường gần 100km, nhóm chúng tôi có mặt tại Lục Ngạn - Bắc Giang lúc 7h sáng. Dọc con đường từ Thị trấn Đồi Ngô đến Thị trấn Chũ tấp nập  xe máy chở vải thiều hối hả ngược xuôi. Đến trung tâm thị trấn Chũ mọi người không khỏi choáng ngợp bởi trên là trời, dưới là vải thiều, vải  nhuộm  đỏ dọc con phố. Hàng trăm xe máy chở những sọt vải cao quá đầu chen chúc nhau đến các điểm thu mua, con đường trung tâm thị trấn tắc nghẽn, xe ô tô nối dài hàng km chờ đi qua khu vực này, nhiều xe tải, xe lạnh có trọng tải cả chục tấn kéo về đây để vận chuyển vải đi tiêu thụ, thị trấn nhỏ trở nên đông đúc, náo nhiệt. Một tổ cảnh sát giao thông cùng hàng chục thanh niên tình nguyện tham gia đảm bảo an toàn giao thông đô thị cũng không giải quyết nổi cho các phương tiện lưu thông.

   Xe chúng tôi đành rẽ vào một ngõ nhỏ thị trấn Chũ rồi thả bộ đi dọc đoạn phố nơi có hàng chục điểm thu mua vải thiều của bà con nông dân trong huyện Lục Ngạn. Trời nắng nóng, những gương mặt nông dân xạm đen bóng nhẫy mồ hôi chở theo sau xe máy là giỏ vải nặng từ 120 – 150kg. Ghé vào một điểm thu mua trên dãy phố tôi gặp anh Thành, một trong những chủ thu mua vải lớn nhất nơi đây, anh đang kiểm tra chất lượng vải cho nhân viên thu mua, hàng chục xe đang xếp hàng chờ cân. 

Anh Thành (mặc áo đỏ) đang kiểm tra chất lượng vải thu mua
Trao đổi cùng anh đôi điều, anh cho biết:  Lục Ngạn đang thời kỳ cao điểm thu hoạch vải thiều, điểm của tôi đang thu gom vải chở sang bán cho thương lái Trung Quốc , mỗi ngày thu mua và chuyển đi một xe 14 tấn. Chúng tôi thanh toán ngay tiền cho nông dân sau khi cân, giá thu mua dao động từ 19 – 22 ngàn đồng/ kg. Vải từ đây  không chỉ  bán  sang Trung Quốc   còn  đi khắp đất nước .Tôi hỏi thêm anh về việc  nông dân hay các chủ  thu mua vải có sử dụng hóa chất bảo quản không anh chia sẻ : Vải Lục Ngạn đều là vải sạch, chúng tôi ở đây thường bảo quản bằng cách ngâm vải ít phút vào nước đá lạnh xong xếp lên xe đi luôn, nếu có xe lạnh thì chúng tôi không phải làm công đoạn này.

Một điểm thu mua vải trên phố Kim - TT Chũ
 Khảo sát thêm mấy điểm thu mua vải mới thấy lượng tiêu thụ vải nơi đây rất lớn đến gần trăm tấn mỗi ngày. Sức hút từ thị trường vải đã giúp cho nhiều người dân nơi đây và vùng phụ cận có thêm việc làm, hàng ngàn thùng xốp, hàng trăm tấn nước đá từ các cơ sở trong vùng được tiêu thụ hàng ngày. Sau hơn hai giờ lang thang trên Phố Kim - Thị trấn Chũ, phải hỏi đường đi tắt trong ngõ phố  xe chúng tôi mới qua được nơi đây. Ở chiều đường ngược lại, đoàn xe ô tô các loại đang còn tắc chưa đi được đỗ kéo dài hàng km giữa cái nắng chói chang. 
Điểm thu mua vải tại Phố Kim - TT Chũ

Trên đường trở về Hà Nội, nhóm chúng tôi ghé vào Vườn quả Bác Hồ tại thôn trại 3, xã Quý Sơn, Lục Ngạn  tham quan đồng thời mua vải về làm quà.  Đưa chúng tôi đi thăm vườn là vợ chồng anh Sơn, chị Thủy. Hơn bẩy mươi  gốc vải đang mùa thu hoạch cùng nhiều cây ăn quả khác được trồng trên ba sào đất đồi của gia đình anh chị. Những chùm vải chín mọng nặng trĩu cành làm thỏa mãn cơn khát cho nhóm chúng tôi giữa cái nắng hè gay gắt, cái cảm giác khoan khoái làm sao khi được tự tay hái, ăn những quả vải tươi, ngon ngọt ngay dưới những tán lá sum suê và những chùm vải chín mọng đỏ.

Chị Thủy - Chủ một vườn vải ở Lục Ngạn
Chia sẻ cùng chúng tôi chị cho biết: “Mỗi cây vải thu hoạch được từ  năm mươi đến ngót một tạ quả, mỗi năm thu nhập của gia đình cũng được hơn năm mươi triệu từ vải. Nhà em ít đất nên vậy còn nhiều nhà thu hàng trăm thậm chí cả tỷ đồng mỗi năm nhờ cây vải. Nông dân Lục Ngạn chúng em may mắn sống nhờ cây vải “
Chia tay vợ chồng chủ vườn vải Lục Ngạn mang theo nửa tạ vải mua về làm quà cùng niềm vui về một vùng quê đang giàu lên từ bàn tay, khối óc của những người nông dân nơi đây, là kết quả từ “Dự án Xây dựng chỉ dẫn địa lý cho vải thiều Lục Ngạn” đã được chính quyền địa phương  nỗ lực thực hiện để sản phẩm vải thiều Lục Ngạn hôm nay đã có mặt tại nhiều siêu thị trong và ngoài nước.

Vườn vải thiều của gia đình chị Thủy - Lục Ngạn


Lục Ngạn 26/6/2016
Bài và ảnh : Kỳ Nam 

Bài đăng nổi bật

BẢN QUYỀN NHIẾP ẢNH: BAO GIỜ NGƯỜI SÁNG TẠO HẾT CẢNH "TỰ CỨU MÌNH"?

Những năm gần đây, cùng với sự bùng nổ của Internet, mạng xã hội và các nền tảng trí tuệ nhân tạo (AI), tình trạng vi phạm quyền tác giả đối...