8/8/18

XÓT XA NHỮNG NHỌC NHẰN CỦA NGƯ DÂN BIỂN THỪA THIÊN HUẾ

Các tàu giã cào đang vi phạm các quy định về quyền khai thác thủy sản trên biển, cướp đi ngư trường cùng nguồn lợi thủy sản của những ngư dân nghèo.

Hai năm trôi qua kể từ khi xảy ra sự cố về môi trường biển do Formosa xả thải gây nên thảm họa cá chết hàng loạt tại 4 tỉnh miền Trung, nguồn lợi thủy hải sản nơi đây giờ đã dần được khôi phục tuy chưa thể như trước.
Tuy nhiên, những nỗ lực của Chính phủ nhằm hỗ trợ cho người dân đang bị thiệt thòi nơi đây có nguy cơ vô hiệu nếu không được các cơ quan quản lý Nhà nước vào cuộc quyêt liệt. Đó là nạn các tàu giã cào đang vi phạm các quy định về quyền khai thác thủy sản trên biển, cướp đi ngư trường cùng nguồn lợi thủy sản của những ngư dân nghèo đang đánh bắt cá tại các bãi ngang ven biển Miền Trung. 
Nhọc nhằn như thế mà thu nhập không đủ trang trải chi phí.
Trở lại vùng biển Thừa Thiên Huế, được chứng kiến những vất vả nhọc nhằn của người dân nơi đây, tận mắt thấy những chiếc thuyền nan vượt sóng trở về cùng những thùng xốp lèo tèo cá với trọng lượng một hai chục ký, giá bán từ 20 đến 30 ngàn mỗi ký. Sau khi trừ đi tiền dầu, đồ ăn… chia cho ba người, mỗi người chỉ được ngót nghét trăm bạc, nhiều hôm còn về trắng tay mới thấy xót xa, cám cảnh cho họ.
Sản lượng đánh bắt của ngư dân rất thấp bởi phần lớn do các tàu “giã cào” từ các tỉnh nam Trung bộ ra đánh bắt trộm.
Tìm hiểu nguyên nhân dẫn đến sản lượng đánh bắt thủy sản biển lại thấp như vậy phóng viên mới vỡ lẽ.
Ngư dân Nguyễn Long – xã Quảng Công cho biết: “Sau sự cố môi trường biển năm 2016 đến nay biển đang dần hồi phục, cá đã bắt đầu có tuy còn nhỏ và hiếm gặp các loại cá lớn, nhất là cá ăn tầng đáy. Sản lượng đánh bắt rất thấp bởi phần lớn do các tàu “giã cào” từ các tỉnh nam Trung bộ ra đánh bắt trộm. Họ sử dụng tàu to, công suất lớn cùng hệ thống lưới cào rộng, sâu quét hết hải sản ven bờ khiến cho ngư dân không còn thủy sản để đánh bắt. tệ hơn nữa họ còn lấy đi nhiều ngư lưới cụ được người dân thả trên biển trị giá hàng trăm triệu đồng”.
Biết có phóng viên về tìm hiểu về vấn đề này, nhiều ngư dân tìm gặp và bày tỏ thái độ rất bức xúc về nạn tàu giã cào đang tận diệt môi trường sống của bà con mà chưa thấy các cấp chính quyền ra tay ngăn chặn. 
Các tàu giã cào đang giành miếng cơm manh áo của ngư dân vùng biển Thừa Thiên Huế.
Phóng viên tìm gặp lãnh đạo xã Quảng Ngạn, huyện Quảng Điền, nơi có hơn 85 thuyền của ngư dân đang sinh sống bằng nghề đi biển, ông Phan Văn Trí – Phó Chủ tịch xã cho biết: Chính quyền địa phương đã nhận được nhiều kiến nghị của người dân về nạn tàu giã cào ngang nhiên bất chấp pháp luật thường xuyên vào đánh bắt thủy sản tại khu vực bãi ngang ven bờ, nơi ngư trường của người dân có thuyền nan công suất nhỏ.
Lãnh đạo địa phương cũng đang rất khó khăn trong việc giải quyết vấn nạn này, ngoài việc vận động bà con tránh va chạm với các tàu giã cào vì họ rất manh động và sẵn sàng va đâm. Hiện, xã đã gửi kiến nghị lên huyện, tỉnh để xin chỉ đạo, xử lý.
“Mặc dù quản lý và giữ trật tự an ninh trên địa bàn các xã ven biển khu vực có Đồn biên phòng Phong Hải, tuy nhiên Đồn cũng không có phương tiện, kinh phí và lực lượng chuyên trách, chỉ có Hải đội 2 thuộc Bộ đội Biên phòng Thừa Thiên Huế nằm tại Thuận An đảm trách nên khó có điều kiện kiểm soát và xử lý các vi phạm của các tàu giã cào vì khoảng cách từ Thuận An đến địa phương xa hàng chục km”. – ông Trí cho biết.
Ông Nguyễn Hữu Truyền - Phó Chủ tịch xã Quảng Công (Quảng Điền) cũng lắc đầu ngao ngán: “Chúng tôi đang kiến nghị lên Tỉnh để tìm biện pháp giải quyết giúp bà con nhưng chưa có kết quả”.
Đi sâu tìm hiểu, phóng viên được anh Phan Danh – Phân hội nghề cá xã Quảng Công cho biết: “Hiện tại các xã ven biển đều có các Chi, phân hội nghề cá. Các chủ thuyền đã đóng góp kinh phí 100.000 mỗi năm để mua dầu phục vụ việc xua đuổi các tàu giã cào song cũng không làm gì được họ bởi tàu họ quá lớn.
Chúng tôi chỉ biết điện báo cho Chi hội mỗi khi thấy tàu giã cào vi phạm ngư trường còn sau đó ra sao cũng không biết nữa. Hiện tại người dân cũng không được thông tin đầy đủ về số điện thoại hay hộp thư điện tử thuộc đường dây nóng để có thể trực tiếp gọi điện hoặc gửi hình ảnh hay video về các tàu vi phạm. Ngư dân chúng tôi không những bị mất nguồn lợi thủy sản mà còn mất nhiều ngư, lưới cụ dùng để đánh bắt hải sản ven bờ bởi các tàu giã cào”.
Là người chứng kiến và ghi lại được những hình ảnh hoạt động trái phép của tàu giã cào tại vùng biển quê nhà, anh Dương Quốc Danh (Thôn Tây Hải, Xã Quảng Ngạn, Quảng Điền) nói trong bức xúc: “Từ nhiều năm nay, các tầu giã cào công suất lớn thường xuyên và ngang nhiên vô sát bờ, cào vét từ đáy đến mặt nước biển khiến vùng biển nơi đây không còn mấy thủy hải sản. Rất nhiều ngư lưới cụ của bà con thả ngoài biển trị giá cả tỷ đồng bị họ lấy đi hết. Ghe thuyền chúng tôi nhỏ không thể tiếp cận và xua đuổi mà chỉ biết gọi điện báo cho Đồn Biên phòng Phong Hải và UBND xã nhưng kết quả thì hàng ngày vẫn thấy các tàu giã cào vô càn quét ngư trường của chúng tôi, người dân hết sức hoang mang lo lắng bởi cuộc sống gia đình chỉ trông cậy vô nghề biển”.
Hoạt động của nhiều tàu giã cào ngày càng thường xuyên và đông đảo hơn khi mối quan tâm của các cơ quan chức năng tỏ ra lơ là hoặc cố tình làm ngơ bởi nguồn lợi mà các tàu này mang lại không hề nhỏ. Người dân tại các tỉnh đã phải chịu thiệt thòi sau sự cố môi trường biển từ Formosa một lần nữa lại thêm khó khăn hơn sau khi tiêu dùng hết số tiền được đền bù mà không có cơ hội tái tạo sức lao động. Nhiều thuyền không muốn ra biển bởi đi về tiền bán cá không bù nổi chi phí. 

Nghị định 33/2010/NĐ-CP của Chính phủ đã quy định rõ việc quản lý hoạt động khai thác thủy hải sản trên các vùng biển Việt Nam. Theo đó, tàu lắp máy có tổng công suất máy chính từ 90 CV trở lên khai thác thủy sản tại vùng khơi và vùng biển cả, không được khai thác thủy sản tại vùng biển ven bờ và vùng lộng. Tuy nhiên, bất chấp các quy định nêu trên, các tàu giã cào vẫn ngang nhiên khai thác tận diệt nguồn lợi thủy hải sản, hủy hoại môi trường của các loài thủy sản biển thường sinh sản theo mùa tại các khu vực nước nông ven bờ khiến cho nguồn lợi thủy sản từ biển ngày càng cạn kiệt và khó phục hồi.
Nguy cơ xảy ra xung đột khi người dân bị dồn nén bức xúc với các tàu giã cào có thể xảy ra ảnh hưởng đến an ninh trật tự trên biển nếu không có sự chỉ đạo sát sao từ trung ương tới địa phương cùng sự vào cuộc quyết liệt của lực lượng biên phòng, sự phối hợp của người dân và một đường dây nóng 24/24h.

20/7/18

THÁI PHIÊN - KẺ DẤN THÂN KIẾM TÌM VẺ ĐẸP PHỤ NỮ

Những năm gần đây, vẻ đẹp hình thể của phụ nữ được các tác giả thể hiện bắt đầu có chỗ đứng, khẳng định vị trí của ảnh nude trong nền nghệ thuật nhiếp ảnh Việt Nam.

Tranh khỏa thân ra đời từ thế kỷ 15 nhưng mãi tới thế kỷ 18 nhiếp ảnh khỏa thân mới ra đời. Trải qua hàng trăm năm tư duy phong kiến lạc hậu mới dần dần được xóa bỏ để nghệ thuật ảnh khỏa thân ngày nay xứng đáng được đứng trong hàng ngũ các bộ môn nghệ thuật đương đại. 
Nghệ thuật nhiếp ảnh Việt Nam những năm qua đã tiến những bước dài với nhiều tác phẩm được giải thưởng trong nước và quốc tế, tuy nhiên thể loại ảnh khỏa thân nghệ thuật do còn vướng những rào cản và định kiến xã hội nên các tác phẩm ảnh nghệ thuật thể loại này ít được giới thiệu ra công chúng.
Những năm gần đây, nhờ hội nhập văn hóa toàn cầu và và mạng truyền thông, vẻ đẹp hình thể của phụ nữ được các tác giả thể hiện bắt đầu có chỗ đứng, khẳng định vị trí của ảnh nude trong nền nghệ thuật nhiếp ảnh Việt Nam. 

Trước giờ khai mạc triển lãm ảnh “Nude nghệ thuật” do Cục Mỹ thuật và nhiếp ảnh – Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch tổ chức chiều 20/7 /2018 tại Hà Nội, gặp Nghệ sỹ nhiếp ảnh (NSNA) Thái Phiên bên tách cà phê nóng, được anh chia sẻ những buồn vui trong quá trình đam mê dấn thân vào ảnh nude nghệ thuật, anh tâm sự:
”Cách đây 26 năm vào năm 1992, dạo đấy những ai có điều kiện về kinh tế sắm được chiếc máy ảnh đeo trước ngực thì đó như là món đồ trang sức như bây giờ người ta sắm một bộ đánh golf vậy. Có máy ảnh, tôi chụp bất cứ thứ gì, nhưng cảm thấy “sướng” với góc máy của mình, thế là tôi tham gia các khóa học của Hội Nghệ sỹ Nhiếp ảnh TP HCM. Học xong, tôi tham gia thi ảnh, quá trình dự thi ảnh tôi gặp những “cây đa”, “cây đề” trong các thể loại ảnh như thể thao có anh Dư Hải, ảnh phong cảnh có chị Đào Hoa Nữ… Tôi thấy rằng mình không thể vượt qua được mặt khác không có mấy ai chụp ảnh khỏa thân cả nên chọn cho mình một hướng đi riêng – Đó là ảnh nude nghệ thuật”.  – NSNA Thái Phiên chia sẻ. 

Từ trước đến nay chưa có khóa học chuyên biệt nào dành cho môn nghệ thuật nhiếp ảnh nude vốn bị xã hội kỳ thị. Tự mầy mò cùng với những kiến thức cơ bản có được, NSNA Thái Phiên đã lặng lẽ tìm tòi, sáng tạo để vun đắp vào kho tư liệu của riêng mình mà ít ai biết đến. Chia sẻ nguyên cớ trên bước đường nghệ thuật của mình, anh thổ lộ: “Mỗi lần đi công tác ở nước ngoài tôi thường bị quá cước quy định của các hãng hàng không bởi mua những cuốn sách nặng cả ký rưỡi, hai ký mỗi cuốn. Đọc để hiểu cách đánh sáng, tạo dáng trong thể loại ảnh khỏa thân rồi dần dần tôi định hình được thể loại ảnh này, nó mênh mông lắm, càng đi sâu tôi càng cảm thấy thú vị, nó như có sức hút kỳ bí dẫn tôi vào mê đắm không biết tự lúc nào” .
Những năm gần đây, khi internet và mạng xã hội phát triển người ta mới biết đến Thái Phiên, biết đến những bức ảnh nude nghệ thuật mà anh dày công sáng tạo. Trong giới nhiếp ảnh chuyên nghiệp, nói đến ảnh nude mọi người thường nhắc đến cái tên Thái Phiên như một mặc định tuy cũng có nhiều NSNA chụp thể loại này.

Nói về những thành kiến xã hội về ảnh khỏa thân, anh bộc bạch: “Hai mươi năm trước, chụp ảnh khỏa thân bị xã hội nhìn nhận đầy mặc cảm tội lỗi, người chụp cũng như người mẫu cứ phải dấm dấm dúi dúi đi tìm những không gian riêng tư để chụp, dĩ nhiên ảnh khỏa thân thì không thể đưa ra chợ Đồng Xuân để chụp. Vì những định kiến xã hội còn quá nặng nề với thể loại ảnh này nên chúng tôi sáng tác nghệ thuật mà tâm lý như đi ăn trộm vậy. Ngày ấy trang thiết bị còn thô sơ, nên để ra được một tác phẩm ưng ý là vô cùng khó khăn. Nhờ sự phát triển của internet và truyền thông hiện đại, chênh lệch văn hóa giữa các nước phương Tây và phương Đông dần dần được tiệm cận nhau hơn, những thành kiến với ảnh khỏa thân cũng được bớt đi không còn khắt khe như trước. Mặt khác, người phụ nữ ngày nay không còn tư duy bảo thủ trong bộ áo quần, họ hiểu rằng mang vẻ đẹp hình thể của mình dấn thân cho nghệ thuật là truyền đi thông điệp cảm xúc thánh thiện, nhân văn đến với người xem chứ không thể là tội lỗi”.


Khi được hỏi về dư luận xã hội hiện nay vẫn còn những thành kiến về ảnh khỏa thân, nhiều người cho rằng những NSNA và người mẫu dung tục, thiếu lành mạnh…, NSNA Thái Phiên khẳng định: “Với những người làm nghệ thuật chuyên nghiệp, tôi tin chắc rằng không có một gợn lăn tăn nào trong đầu khi đối diện với mẫu chụp, mặc dù họ là con người đầy đủ bản năng “hỉ, nộ, ái, ố, bi, lạc, dục”. Cả người mẫu và người chụp đều tinh khiết lắm, không có suy nghĩ vớ vẩn về giới tính cũng giống như những bác sỹ đối diện với bệnh nhân vậy. Nếu ai đó không tin hãy nhìn những bức ảnh của tôi, bức ảnh không biết nói dối bao giờ. Nếu được chứng kiến sẽ hiểu chúng tôi đã đổ bao mồ hôi để có được một cú bấm máy”.


NSNA chụp khỏa thân cũng như những NSNA chụp thể loại khác, họ đam mê sáng tạo nghệ thuật không vì mục đích kinh tế, chẳng nghệ sỹ nào bán được tác phẩm của mình mà đủ tiền chi phí cho tác phẩm đó. Chia sẻ vấn đề này NSNA Thái Phiên bày tỏ: “Tôi thiếu khiêm tốn nhưng rất thành thực khi tôi nói, tôi là Cử nhân Quản trị kinh doanh, mà đã là quản trị kinh doanh thì ai cũng tính toán chi ly, logic về vấn đề thu chi. Riêng tôi khi bước vào nghệ thuật hầu hết là chi, số thu không bao giờ bù đắp nổi chi. Ví dụ có một lần tôi từ TP HCM cùng một người mẫu đáp máy bay ra Phú Quốc, từ Phú Quốc thuê một chiếc tàu ra một hòn đảo ngoài khơi để tác nghiệp, khi ra đó gặp trời âm u không chụp được lại về, sáng hôm sau lại thuê tàu đi lại để chụp. Một bức ảnh như vậy không thể nào bán được để bù đủ chi phí của tác giả và người mẫu. Vậy tôi lấy tiền đâu ra để tái tạo lao động cùng những đam mê của mình? Xin thưa, tôi lại phải lấy tiền từ thu nhập không phải làm nghệ thuật để bù đắp, vả lại nếu nghệ sỹ khi sáng tạo nghệ thuật mà lại nghĩ đến thu nhập thì e rằng đấy không còn là nghệ thuật”.


Hơn hai mươi năm cầm máy chụp ảnh khỏa thân. NSNA Thái Phiên đã nhiều lần xin phép triển lãm cá nhân nhưng không được, các cơ quan quản lý văn hóa thì cho rằng trình độ dân trí ta còn thấp, người dân không cảm thụ được hết tính mỹ học và nhân văn trong các tác phẩm ảnh nude, cho đó là dung tục không đúng với thuần phong mỹ tục. Ra Hà Nội lần này anh vui mừng vì những rào cản pháp lý đã chính thức được dỡ bỏ từ Cơ quản quản lý cấp cao với triển lãm ảnh “Nude Nghệ thuật” gồm gần 100 tác phẩm của 10 tác giả trong đó có Thái Phiên.


Bài: Kỳ Nam - Ảnh: Thái Phiên

http://enternews.vn/thai-phien-ke-dan-than-di-tim-ve-dep-phu-nu-132958.html



6/6/18

CÁI NÚT BẤM

Cái nút bấm tròn tròn
Trên bàn anh chị “nghị”
Dẫu chỉ bé tý tị
Mang sức nặng ngàn cân.


Cái nút bấm “vì dân”
Chứa hai từ “biểu quyết”
Trong tay người quỷ quyệt.
Mong riêng lợi cho mình.

Cái nút bấm vô tình
Trong tay người ích kỷ
Chẳng còn biết liêm sỉ
Hại dân giết đồng bào.

Cái nút bấm tự hào
Chẳng làm gì nên tội
Có chăng chỉ là lỗi
Tiếp tay những kẻ hèn.


Kỳ Nam. 6/2018

17/5/18

LĂNG TỰ ĐỨC - DI SẢN TRONG QUẦN THỂ CỐ ĐÔ HUẾ

Ai đã một lần đến Huế mà chưa đến tham quan Lăng Tự Đức chắc hẳn là một thiệt thòi không nhỏ. Lăng Tự Đức là một quần thể công trình kiến trúc đẹp, trong đó có nơi chôn cất Tự Đức, tọa lạc trong một thung lũng hẹp thuộc làng Dương Xuân Thượng, thôn Thượng Ba, phường Thủy Xuân, thành phố Huế.

2/5/18

Triển lãm nghệ thuật cảnh quan “Mây Pha Lê” – La Pán Tẩn 2018

Thông cáo báo chí / Press Release:


Ảnh vẽ phối cảnh tác phẩm “Mây Pha Lê” trên đồi mâm xôi La Pán Tẩn mùa lúa chín – Nguồn: Cao Perrot Studio

Triển lãm nghệ thuật cảnh quan “Mây Pha Lê” – La Pán Tẩn 2018 sẽ diễn ra tại đồi mâm xôi thuộc xã La Pán Tẩn, huyện Mù Cang Chải, tỉnh Yên Bái từ ngày 19/5 (mùa nước đổ) đến ngày 5/10 (mùa lúa chín).

Sau khi hoàn thành “Mây Pha Lê” cho Swarovski Crystal World ở Áo, cặp nghệ sỹ cảnh quan Andy Cao và Xavier Perrot mơ ước tái hiện tác phẩm này đầu tiên ở Việt Nam. Giấc mơ của họ đã trở thành hiện thực nhờ có cơ duyên gặp gỡ với kiến ​​trúc sư Phạm Thành Dương của Hội Kiến trúc sư tỉnh Yên Bái cùng nhà báo Lê Việt Hà – người sáng lập Ashui.com. Cuộc gặp gỡ định mệnh này đã đưa Andy Cao đặt chân đến đồi Mâm Xôi nằm trong thung lũng ruộng bậc thang ở xã La Pán Tẩn, huyện Mù Cang Chải - một trong những danh thắng ở vùng Tây Bắc. Đứng trên đồi mâm xôi, bao quanh bởi những tầng ruộng nối tiếp như vô tận, quan sát người dân Hmong đang cần cù lao động, Cao & Perrot đã cảm nhận rằng nơi đây sẽ là địa điểm lý tưởng cho việc lắp đặt đám mây pha lê kỳ ảo. Họ mong muốn tác phẩm nghệ thuật này được tạo ra với sự cộng tác mật thiết từ cộng đồng người Hmong ở đây, nhằm tôn vinh vẻ đẹp thủ công, bàn tay khéo léo nối tiếp truyền thống bản địa được kết tinh hàng trăm năm nay.

Mây Pha Lê được làm thủ công từ lưới dây mạ kẽm và gắn trang trí hơn 58.000 hạt pha lê Swarovski. Những đám mây này cùng các cột thép mọc lên ở vị trí ngẫu nhiên trên khoảng 1000 m2 đồi mâm xôi khiến người thưởng ngoạn như bước vào một khu rừng tinh thể lung linh, bay bổng cùng những sóng lúa vàng lên tận đỉnh núi.

Tác phẩm sắp đặt cảnh quan đặc biệt này còn mang ý nghĩa cổ vũ cho tinh thần hoạt động nghệ thuật và mở ra một cuộc đối thoại mới để sáng tạo nghệ thuật trong không gian công cộng.

Triển lãm nghệ thuật cảnh quan Mây Pha Lê – La Pán Tẩn hứa hẹn là một sản phẩm du lịch độc đáo, sẽ là điểm tham quan hấp dẫn trong mùa du lịch 2018 của Yên Bái. Chương trình do Uỷ ban nhân dân tỉnh Yên Bái và Sở Văn hoá - Thể thao - Du lịch chỉ đạo; Uỷ ban nhân dân huyện Mù Cang Chải phối hợp cùng Hội Kiến trúc sư tỉnh Yên Bái, Cao Perrot Studio và Ashui.com thực hiện; Công ty CP Sao Thái Dương là nhà tài trợ chính, cùng hỗ trợ từ hãng pha lê Swarovski của Cộng hòa Áo.

Gii thiu tác giả (box):


Andy Cao (trái) và Xavier Perrot (phải) - Ảnh: Stephen Jerrome


Andy Cao và Xavier Perrot được biết đến là những nghệ sĩ cảnh quan có tiếng trên thế giới. Hai người đồng sáng lập văn phòng thiết kế cảnh quan Cao Perrot Studio có văn phòng tại Los Angeles (Mỹ) và Paris (Pháp). Vài năm trước, Thames & Hudson - nhà xuất bản lớn của Vương quốc Anh - đã phát hành cuốn sách “60 nhà sáng tạo làm thay đổi cái nhìn và cảnh quan ca thế gii thì Andy & Xavier đã được chọn giới thiệu.

Andy Cao là người Mỹ gốc Việt đầu tiên nhận các giải thưởng uy tín trong ngành là Loeb Fellowship tại Trường Cao học Thiết kế Harvard và Rome Prize Fellowship của Viện Hàn lâm Hoa Kỳ tại Roma.

Xavier Perrot học thiết kế cảnh quan tại trường Saint-Ilan ở Brittany, và Conservatoire International des Parcs et Jardins et du Paysage ở Chaumont-sur-Loire, Pháp. Trong năm 2008, Xavier đã được Bộ Văn hoá Pháp trao tặng giải thưởng "Kiến trúc sư trẻ nổi tiếng và Nghệ sĩ có ảnh hưởng lớn trong cảnh quan” (Lauréats des Nouveaux Albums des Jeunes Architectes et Paysagistes).

Cao Perrot thích tạo ra những tác phẩm độc đáo từ những chất liệu mộc mạc, thô sơ, từ những phế liệu rất quen thuộc đơn giãn như thủy tinh, dây thừng, dây cước, dây kẽm… để tạo nên những căn nhà, khu vườn kính độc đáo, đưa người xem vào mê hồn trận, lạc bước trong cõi tiên bồng. Nó làm cho người thưởng ngoạn quên đi quá khứ, không thiết nghĩ đến tương lai mà bị chìm đắm trong từng thời khắc đang trải qua với những cảm xúc khó tả bằng nhiều tâm trạng bởi sự tương tác diệu kỳ của từng giọt ánh sáng.

Tham khảo:



English:

After completing the CAO PERROT Crystal Cloud installation at Swarovski Crystal World in Austria, artists Andy Cao & Xavier Perrot dreamed of introducing the first "Traveling Cloud" in Vietnam.  Their dream came true thanks to a chance encounter with Vietnamese architect Pham Duong and the Architects Association of Yen Bai Province. This fateful meeting led to a visit to Doi Mam Xoi, a high plateau in the "valley of a thousand steps" in La Pan Tan Mu Cang Chai, one of the most photographed sites in Northern Highland Vietnam. 

Standing on Doi Mam Xoi, surrounded by layer upon layer of rice terraces, and after observing the Hmong farmers tending the fields, Cao & Perrot had a vision that this beautiful site could be the ideal location for their first temporary crystal cloud installation in Vietnam. They also knew that creating such an ephemeral new artwork should be a close collaboration with the local Hmong community, highlighting the beauty of things handmade, and continuing the Hmong's long tradition of sculpting the land. 

Now moving quickly to completion, the installation will be up from May 19th to October 5th, 2018, lasting a complete cycle of rice planting through harvesting.

The Crystal Cloud is made with hand-sculpted galvanized wire mesh, and adorned with 58,000 brilliant Swarovski Crystals. The cloud formation is supported by a series of randomly-placed galvanized steel posts resembling a shimmering crystal forest.  

CAO PERROT Traveling Crystal Cloud was made possible by the generous contributions from Sao Thai Duong, Swarovski, as well as the unwavering support of architect Le Viet Ha (CEO of ASHUI); architect Pham Duong and the Architects Association of Yen Bai province; the People’s Committee of Yen Bai Province; the People’s Committee of Mu Cang Chai district; the Hmong Commune of La Pan Tan, and the support of many friends and volunteers.

To all, we offer our most sincere gratitude for championing the spirit of art making, and opening a new dialogue for creating art in public spaces. 

Liên hệ thông tin báo chí:
Mr. Lê Việt Hà / 0988887890 / haleviet@ashui.com / www.mayphale.com

25/4/18

BÌNH PHƯỚC “LOẠN” TRẠM THU PHÍ BOT


Mặc dù đạt mức tăng trưởng hàng năm song theo số liệu của Cục thống kê Bình Phước, trong 9 tháng năm 2017 trên địa bàn tỉnh  vẫn còn  1.241 hộ thiếu đói, tương ứng với 3.620 nhân khẩu, thu nhập bình quân hàng năm của người dân vẫn còn ở mức thấp. Những nỗ lực nhằm thúc đẩy tăng trưởng  GDP mà tỉnh Bình Phước đề ra cho năm 2018 là 6,8 – 7% liệu có được người dân đồng lòng chung tay khi chỉ có 163km đường quốc lộ trên địa bàn tỉnh mà có đến 6 trạm thu phí ?

Bức xúc khi được phóng viên hỏi về các trạm BOT trên tuyến  Phước Long – Bến xe Miền Đông (TP HCM)mà  nhà xe Yến Toàn hoạt động vận tải hành khách chị phụ xe gằn giọng: “ Nhà xe em cũng như nhiều nhà xe khác chạy trên tuyến này đều rất bức xúc, kiến nghị rồi mà tỉnh  vẫn phớt lờ. Tỉnh lộ 741 có nhiều trạm quá, có trạm chỉ cách nhau chưa đầy 30km. Mỗi xe một ngày chạy một lượt đi, một lượt về, tổng tiền phí lên đến 310 ngàn đồng”.  Do ngồi ngay phía sau ghế phụ nên được chứng kiến đầy đủ hoạt động của chiếc xe này trên toàn tuyến. Lái xe chạy hết tốc độ quy định để giành  đón và trả khách tại lề đường mà không có bến đón trả khách. Từ Phước Long đi TP Hồ Chí Minh phải qua 6 trạm thu phí gồm:  Bù Nho – Đồng Xoài (48km); Đồng Xoài – Tân Lập (29km); Tân Lập – Bố Lá (30km); Bố Lá – Suối Giữa(58km); Suối Giữa – Lái Thiêu (17,2km). Được biết tỉnh lộ 741 tiền thân là QL14 cũ, là trục giao thông quan trọng nối TP HCM với các tỉnh miền đông  Nam bộ và Tây nguyên. Tham gia vận chuyển hành khách liên tỉnh có doanh nghiệp vận tải Thành Công với hàng chục xe chạy suốt ngày đêm cùng hệ thống Trạm dừng chân với quy mô lớn và dịch vụ tốt song cũng phải gánh tiền phí rất lớn khi phải qua 6 trạm mỗi ngày.

Trạm thu phí Suối Giữa
Ngoài các doanh nghiệp kinh doanh vận tải của Bình Phước, các xe liên tỉnh từ TP HCM đi các tỉnh Tây Nguyên cũng phải đi theo tuyến này nên cũng chịu chung số phận với mức phí “nghiệt ngã”.  Theo quy định tại Điều 2, Thông tư số 159/2013/TT-BTC ngày 14/11/2013 của Bộ Tài chính về Hướng dẫn chế độ thu, nộp, quản lý và sử dụng phí sử dụng đường bộ hoàn vốn đầu tư xây dựng đường bộ thì khoảng cách giữa 2 trạm thu phí tối thiểu phải là 70km.
Việc đầu tư nâng cấp hệ thống đường giao thông  nhằm thúc đẩy phát triển kinh tế, văn hóa xã hội, giảm thiểu tai nạn giao thông là cần thiết song các cơ quan quản lý Nhà nước của tỉnh cần tính đến các chi phí vận tải hàng hóa, hành khách đang là mối lo không chỉ của các đơn vị kinh doanh vận tải mà của nhiều doanh nghiệp sản xuất kinh doanh cùng người dân khi mà Bình Phước hiện đang đứng vị trí áp chót 62/63 về chỉ số năng lực cạnh tranh CPI năm 2017 của 63 tỉnh, thành phố vừa được VCCI công bố mới đây.

Bài và ảnh: Kỳ Nam


1/3/18

ĐẦU XUÂN - GẶP NHỮNG “THỢ SĂN ẢNH"




Có nhiều thứ để người ta đam mê nhưng cái đam mê của nhiếp ảnh thì người ngoài cuộc chắc chưa thể tận tường. Gần 40 năm hoạt động nhiếp ảnh tôi có nhiều dịp để tiếp xúc và theo chân các NSNA đi nhiều nơi trên đất nước chụp ảnh nghệ thuật. Được chứng kiến và hòa mình trong niềm đam mê ấy mới thấy hết những gian truân và cái giá phải trả cho mỗi bức ảnh để lại cho đời. Ngoài máy ảnh và các phương tiện kèm theo các nhà Nhiếp ảnh còn phải nắm vững các  kiến thức cơ bản về nhiếp ảnh và hơn nữa phải có mắt nghệ thuật tinh tế, hiểu sâu về góc độ, ánh sáng, bố cục. Chưa kể đến những hiểu biết về địa lý, thời tiết, khí hậu, mùa màng và văn hóa xã hội của từng vùng miền nơi mình sẽ đến tác nghiệp.
 
Những người “Săn ảnh” trên cao nguyên Mộc Châu - Ảnh: Đặng Vũ Linh

Được tin Mộc Châu đang mùa hoa mận nở rộ, thời tiết có sương mù rất đẹp. Hàng trăm nghệ sỹ và Nhiếp ảnh gia đã lên đây. Những đồi chè mênh mông sương sớm, những thung lũng mận hoa trắng như tuyết, những vạt nắng khi bình minh lên đang là đề tài hấp dẫn họ sáng tác. Từ 4h sáng nóc bể nước rộng chừng 15m2 trên đỉnh một đồi chè thuộc Cty Chè Mộc Châu đã đầy kín các tay máy, họ lên sớm để chọn vị trí và góc chụp cho riêng mình. Đủ loại máy ảnh cao cấp của các hãng nổi tiếng được lắp trên các chân vững chãi phơi sương đêm, chờ “phơi sáng”. Dưới chân đồi chè, hàng chục chiếc ô tô đủ loại cũng theo chân các tay máy đến đây. Không gian yên ắng, mờ ảo. Tất cả các con mắt đều hướng về phía mặt trời sẽ mọc. Sau hàng giờ chờ đợi, tiếng bấm mày soàn soạt liên hồi, tiếng plycam vù vù được phát ra khi vầng đông bắt đầu hửng sáng. Chẳng thể biết ai thành công, ai thất bại khi những bức hình đang còn nằm trong máy, chỉ biết rằng để đến được đây họ đều trải qua những cung đường vất vả hàng trăm thậm chí hàng ngàn cây số từ khắp mọi miền đất nước, để đợi mây, đợi sương, đợi nắng…

Chia sẻ về những chuyến đi chụp ảnh phong cảnh, NSNA Công Bình sau khi cho tôi xem bức ảnh chụp tại Na Hang ( Tuyên Quang), anh tâm sự:“ Để có bức ảnh này mình phải đi nhiều chuyến đến đây, thành hay bại cũng vui vì trước tiên là thỏa được niềm đam mê sau đó là thêm kinh nghiệm cho lần chụp sau dù vất vả, đường xá xa xôi ”.


Bến đợi - Ảnh: Công Bình

Gặp NSNA Hồ Vũ tại Mộc Châu, anh đi cùng nhóm bạn từ TP Hồ Chí Minh đến đây chụp phong cảnh Mộc Châu. Được biết Hồ Vũ đã đi khắp đất Việt để chụp ảnh, anh còn tham gia giảng dạy tại Học viện nhiếp ảnh Canon Việt Nam và hướng dẫn phototrip cho Canon. Vũ đã có những thành tích đáng kể - Kết quả của niềm đam mê và tình yêu thiên nhiên được anh thể hiện qua ống kính của mình.
Rêu cổ thạch - Ảnh Hồ Vũ
Được hỏi về cảm xúc đối với thiên nhiên Tây Bắc, nhiếp ảnh gia Nguyễn Tiến Dũng (CLBNA Bến Thành) chia sẻ:” Thấy anh em bạn bè hay đi đây đó chụp hình, cảm hứng truyền sang em, rồi em mua máy học hỏi bạn bè đồng nghiệp, tra google để học thêm rồi cũng vài lần ra Tây bắc chụp hình. Lên đây cảnh đẹp quá em không muốn về nữa”.


Sương sớm trên cao nguyên Mộc Châu - Ảnh: Kỳ Nam

Còn vợ chồng Thanh Tùng cũng từ TPHCM  vượt hàng ngàn cây số để đến đây, cặp đôi này mỗi năm đều ra bắc hai lần, anh chia sẻ: “ Đi săn ảnh nghệ thuật cũng gặp nhiều hên sui lắm, năm 2015 vợ chồng em ra bắc 2 lần lên Tây Bắc mà không có được tấm. Tây Bắc đẹp lắm, vợ chồng em sẽ còn ra đây nhiều nữa”. Gặp Bùi Kim Nga và Nguyệt Lê (Hà Nội) ngay dưới chân đồi chè Mộc Châu. Những nhiếp ảnh gia nữ cũng đam mê nhiếp ảnh không kém gì đấng mày râu, có dịp là họ lại xách máy đi khắp mọi miền đất nước để ghi lại những khoảnh khắc đẹp của thiên nhiên, đất nước và con người.

Bình minh trên Bản Áng - Ảnh : Kim Nga
Nói về những kỷ niệm khó quên của những “ Thợ săn” ảnh là 1001 câu chuyện buồn vui của hàng ngàn NSNA và nhiếp ảnh gia mà trong khuôn khổ bài viết này không thể kể hết. Để có một bức ảnh trong thời công nghệ số quả là dễ dàng, chúng ta có thể chụp bằng smatphone, bằng những máy ảnh được lập trình hiện đại song để ra đời một bức ảnh nghệ thuật thì không dễ dàng gì. Bỏ ra hàng chục, hàng trăm triệu để sắm bộ máy ảnh, bỏ cả gia đình cùng tiền bạc cho mỗi chuyến đi chỉ vì đam mê nhiếp ảnh. Nhiều nhiếp ảnh gia thường bị vợ con cằn nhằn vì ôm máy đi chụp xa nhà vài ngày thậm chí cả tuần, cả tháng. Ai là người cảm thông cho họ khi đi tác nghiệp gặp thời tiết không thuận, khi đứng đợi mây hàng giờ dưới nắng, khi vượt hàng trăm cây số đêm hôm để kịp chụp cảnh bình minh trên cao nguyên, đợi đàn trâu lững thững đi về khi no cỏ, đợi chị nông dân ra đồng cấy lúa…NSNA Lại Diễn Đàm chia sẻ một trong hàng trăm kỷ niệm trong quá trình sáng tác của mình. Nói về tác phẩm “Tình mẫu tử” anh kể: “ Để chụp được bức này anh phải đi hai lần mới được, thuê taxi về tận Hải Hậu mất hàng triệu đồng mối chuyến, khi chụp được bức ảnh ưng ý sung sướng lắm”.

Tình mẫu tử - Ảnh: Lại Diễn Đàm
Với NSNA Bùi Việt Hưng, người có gần nửa thế kỷ chuyên chụp ảnh phong cảnh cũng không thiếu những ký ức khó quên khi đi săn ảnh. Được biết có lần mấy anh em đi Đà Lạt, chờ đợi đến 4 ngày mà sương mù chưa ưng ý, cả nhóm đành về, khi gần đến Sài Gòn, anh Hưng nghe điện thoại của người bạn địa phương nói sáng mai Đà Lạt sẽ có sương mù. Thế là anh quay lại, 11 giờ đêm về đến khách sạn, 4 giờ sáng anh lại lục đục xách máy đi.


Đồi chè Cầu đất ( Đà Lạt) - Ảnh:  Bùi Việt Hưng

Đam mê gần như là bản năng của các NSNA, họ chẳng quản ngày đêm, rét mướt và đường xa để chụp cảnh tuyết rơi tận Sapa hay đỉnh Mẫu Sơn. Săn  mây trên đỉnh Lảo Thần (Y Tý – Lao Cai) với độ cao trên 2000m hay đến với biển mây nơi Tà Xùa (Bắc Yên – Sơn La). Chia sẻ cùng đồng nghiệp bên ly cà phê trên đường Trần Hưng Đạo Hà Nội, người nghệ sỹ già ở tuổi ngoài 80 Đặng Hữu Xướng thổ lộ:“ Tôi vừa đi Mộc Châu về bằng xe máy, vợ hỏi anh đi bằng phương tiện gì ? tôi nói dối đi bằng ô tô. Hành trình vừa đi vừa nghỉ từ sáng đến 4 giờ chiều cũng tới nơi. Cái tiện của xe máy là dễ dàng tạt ghé nhiều điểm để chụp ảnh, có chỗ ô tô không vào được thì xe máy lại là một lợi thế”.


Trên đường đi “săn ảnh” của NSNA Đặng Hữu Xướng (Người đứng bên phải)

Với NSNA Nguyễn Trọng Khanh, chẳng thể năm yên sau 5 tháng phải nằm nhà điều trị cánh tay gãy khi đi chụp ở Y Tý (Lao Cai). Đầu xuân Mậu Tuất anh lại lên đường “khai máy” nơi vùng cao Đông Bắc. Chia sẻ cùng đồng nghiệp, anh nhắc lại những rủi ro trên những chặng đường săn ảnh: “Những năm tháng công tác không bao giờ mất một giọt mồ hôi. Từ khi nghỉ hưu và tham gia nhiếp ảnh, thôi thì đủ trò. Đáng nhẽ chết ở Tam Cốc (Ninh Bình) nếu không nhặt được chai nước thừa đã lên rêu xanh của khách du lịch bỏ lại. Một lần ngã ở Hà Giang máy ảnh vỡ hỏng hết. Mất mát đủ thứ, có đồng nào toàn dành mua máy ảnh. Bù lại là được thêm bè bạn giết thời gian và được đi nhiều nơi. Cái gì cũng có giá của nó.” 

Vạt nắng chiều - Ảnh : Trọng Khanh

Mỗi địa danh đều có những thời điểm đẹp nhất, mỗi địa phương, dân tộc đều có những ngày hội của riêng họ trong năm. Tất cả những thông tin như vậy đều mặc định trong đầu những “Thợ săn ảnh” như một lập trình. Họ chỉ khác nhau ở tư duy sáng tạo nghệ thuật và kỹ thuật khi bấm máy. Để ra đời một tác phẩm ảnh, ngoài những rủi ro về thời tiết, những “Thợ săn ảnh” đôi lúc còn gặp những tai nạn nghề nghiệp hy hữu trong quá trình tác nghiệp. Song vượt lên trên tất cả vẫn là những xúc cảm  và niềm đam mê nghệ thuật.

Những tác phẩm ảnh của các NSNA, nhiếp ảnh gia không chỉ là tài sản cá nhân mà còn là phương tiện truyền thông hữu hiệu nhằm quảng bá hình ảnh đất nước, con người Việt Nam trên con đường hội nhập và phát triển. Nhờ có những “thợ săn ảnh” mà Nhiếp ảnh Việt Nam lọt vào Top những quốc gia có nền nghệ thuật nhiếp ảnh phát triển trên thế giới.

Kỳ Nam

http://vapa.org.vn/vapa/dau-xuan-gap-nhung-tho-san-anh-post6431.html

Bài đăng nổi bật

BẢN QUYỀN NHIẾP ẢNH: BAO GIỜ NGƯỜI SÁNG TẠO HẾT CẢNH "TỰ CỨU MÌNH"?

Những năm gần đây, cùng với sự bùng nổ của Internet, mạng xã hội và các nền tảng trí tuệ nhân tạo (AI), tình trạng vi phạm quyền tác giả đối...