Có lẽ nào mình phải xa nhau
Khi em yêu dành cho anh tất cả
Dẫu lòng anh có là biển cả
Chẳng thể nào bù đắp nổi tình em.
Có lẽ nào mình phải xa nhau
Khi trong em là một phần anh đó
Trái tim anh máu em thắm đỏ
Suốt cuộc đời chỉ mang bóng hình em.
Cõ lẽ nào mình phải xa nhau
Để suốt đời còn niềm đau ở lại
Hai con tim sẽ mãi còn tê tái
Có lẽ nào mình phải xa nhau.
Kỳ Nam
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
Bài đăng nổi bật
ƠN NGƯỜI
Khi tôi lạc bước giữa đường Em đưa tay nắm, tình thương nhiệm màu Giữa đời giông bão lao xao Một lời an ủi, nghìn sao rọi lòng Không mon...
-
L ời tác giả Trong những chuyến đi tìm hài cốt đồng đội, tôi thường kể chuyện chiến tranh cho những người cùng đi nghe, có ...
-
Khi tôi lạc bước giữa đường Em đưa tay nắm, tình thương nhiệm màu Giữa đời giông bão lao xao Một lời an ủi, nghìn sao rọi lòng Không mon...
-
Sau những giây phút ngỡ ngàng về sự đổi thay bất ngờ của vùng đất bỏ hoang trước đây nay đã khang trang, sạch sẽ và bắt đầu hút khách bằng m...
