19/7/15

PHƯỢT  CÙNG NISSAN  NV350  URVAN TRÊN  CAO NGUYÊN  ĐÁ  HÀ GIANG

Nissan NV350 Urvan được nhập khẩu nguyên chiếc từ Nhật Bản vừa ra mắt tại thị trường Việt Nam trung tuần tháng 6/ 2015 trong phân khúc dòng xe 16 chỗ, Với dáng vẻ thanh lịch và mạnh mẽ  NV350 đã cuốn hút chúng tôi tham gia hành trình lái thử nhằm trải nghiệm đánh giá những tính ưu việt và khả năng vận hành thực tế mà chiếc xe mang lại. Chúng tôi quyết định chọn Hà Giang là điểm đến của hành trình.

Với phong cảnh đẹp nhất vùng Tây bắc, địa hình hiểm trở nhiều đèo dốc quanh co, nơi có hệ thống cao nguyên đá Đồng Văn đã được công nhận là di sản thiên nhiên thế giới. Chuẩn bị cho chuyến đi, chúng tôi chọn một lái xe chuyên nghiệp đã từng nhiều năm đưa khách lên đây đến văn phòng Nissan nhận xe lái thử. Đoạn đường khoảng 4km đưa xe về chỗ gửi lái xe đã bất ngờ thốt lên ”chân ga và côn nhẹ quá anh ạ, em thường chạy xe Ford Transit và Mecesdes cùng loại 16 chỗ như xe này nhưng đạp chân côn và ga nặng hơn”.
5h30 sáng 17/5 Nissan NV350 đón chúng tôi tại điểm đã hẹn trước. Thành viên đoàn du lịch gồm 14 người hầu hết ở độ tuổi gần 60, một số người là chủ doanh nghiệp, vài người là nhà giáo và cán bộ Nhà nước thường hay đi công tác, nhóm phóng viên tác nghiệp được hãng bố trí cho mượn chiếc xe Nissan Samaru.

Chuẩn bị cho hành trình xa và dài ngày đoàn chúng tôi mang theo bia, nước uống, nước ngọt, nước đá và đồ ăn sáng ngay trên xe. 6h sáng mọi người bắt đầu lên xe, chiếc NV350 với 16 chỗ ngồi cùng 4 hàng ghế rộng rãi, khoảng trống để chân cũng vừa đủ cho những vị khách nam giới chân dài, điều hòa nhiệt độ được bật lên 12 cửa gió dành cho khách ngồi khoang dưới đã bắt đầu phun gió lạnh, mọi người vươn tay lên chỉnh hướng gió cho phù hợp vị trí ngồi của mình, chiếc xe từ từ lăn bánh trong sự háo hức của cả đoàn để đến một miền thiên nhiên Tây bắc hùng vĩ và thơ mộng.
Chiếc xe lướt nhẹ êm băng qua các con phố Hà Nội, vượt cầu Nhật Tân, qua sân bay Nội Bài đoàn chúng tôi bắt đầu vào đường cao tốc Hà Nội – Lào Cai. Ghé trạm xăng đầu tiên để tiếp nhiên liệu, lái xe mở nắp mới ngạc nhiên nhận ra NV350 chạy dầu diezen nhờ dòng chữ được dán ngay sau nắp hộp tiếp nhiên liệu, anh ta thốt lên ”xe chạy êm quá em không ngờ lại chạy bằng dầu”. Quả thực tôi cũng đã từng ngồi trên nhiều loại xe của các hãng khác cùng loại nhưng thấy NV350 chạy rất êm và “ngọt”. 
Đoàn chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình, quãng đường còn lại còn hơn 400km cả đoàn vui vẻ nói cười râm ran, chiếc xe  êm êm nhẹ lướt trên các cung đường quanh co lên miền Tây Bắc, qua khung cửa kính xe hình ảnh núi non hùng vĩ, những đồi chè mênh mông một màu xanh mướt đang lùi dần sau lưng chiếc NV350 của chúng tôi. 6 giờ ngồi trên xe, đoàn chúng tôi đến Bắc Quang (Tuyên Quang) nghỉ ăn trưa. Hơn 1h chiếc xe  đứng chịu nắng nóng giữa trưa để chờ chúng tôi vậy mà khi chúng tôi lên lại xe tiếp tục hành trình, chỉ sau vài phút bật điều hòa cả không gian bên trong đã mát rượi. Con đường từ Bắc Quang lên Hà Giang thật đơn giản và nhẹ nhàng với NV350. Đoàn chúng tôi tới TP Hà Giang khi trời đã sang chiều, chiếc xe đưa chúng tôi tới cột mốc số 0 trong trung tâm thành phố. Mọi người ùa ra chụp ảnh lưu niệm, NV350 được nghỉ ít phút để chuẩn bị một chặng đường đầy thách thức bởi ai cũng biết cung đường này thật khó khăn đối với nhiều loại xe và các tay lái. NV350 đã sẵn sàng, chúng tôi lại lên xe để đi cho kịp đến Quản Bạ trước khi trời tối nhằm tránh những nguy hiểm có thể xẩy ra. Qua khỏi thành phố NV350 bắt đầu thể hiện mình chinh phục độ cao, những cung đường đèo ngoằn nghèo, những khúc cua  tay áo với độ dốc đến ghê người và chiếc xe đã đưa chúng tôi lên đến cổng trời Quản Bạ. Dừng chân tại đây, ngắm không gian núi non hùng vĩ, trùng trùng điệp điệp. Bên dưới chân núi là thị trấn Quản Bạ, những dẫy nhà nhìn từ trên cao trông như những chiếc hộp đồ chơi ghép lại, ô tô như những bao diêm di chuyển...

18h30 chúng tôi đã đến Quản Bạ - Hà Giang, vậy là NV350 đã đưa chúng tôi vượt chặng đường 360km an toàn, kiểm tra mức tiêu hao nhiên liệu chúng tôi đều hài lòng về chỉ số 10L/100km (có sử dụng máy lạnh). Xe vừa dừng, trưởng đoàn ngồi trên ghế phụ quay xuống hỏi thăm sức khỏe các thành viên trong đoàn và nhận được sự trả lời gần như đồng thanh: “Chúng tôi rất khỏe” mọi người đều khen chiếc xe mới, rộng rãi thoải mái với khoảng để chân khi ngồi và nhất là lưng ghế ngả được nên chúng tôi có thể ngủ trên chặng đường dài. Ăn tối và nghỉ đêm tại đây, 5h30 sáng chúng tôi tiếp tục hành trình. Điểm đến tiếp theo sẽ là Dinh thự họ Vương (Vua Mèo), cột cờ Lũng Cú, công viên đá và phố cổ Đồng Văn. Chiếc xe  NV350 lại tận tụy phục vụ chúng tôi vượt qua bao đèo dốc của cao nguyên Đồng Văn, nơi có địa hình hiểm trở nhất Việt Nam.


Một ngày thử sức  dường như chưa đủ để trải nghiệm sự bền bỉ của NV350 theo lịch trình lái thử. Dốc cao, vực sâu không cho phép chúng tôi đi đêm, đoàn chúng tôi nghỉ lại khách sạn Núi Đôi (Quản Bạ) để tiếp tục hành trình vào sáng hôm sau.
5h30 sáng chúng tôi đã tập hợp trước cửa khách sạn để tiếp tục khám phá những địa danh nổi tiếng của Hà Giang. Chiếc xe như chú ngựa xích thố đầy sức mạnh lại vọt đi chở theo đoàn chúng tôi vượt đèo leo dốc đến tham quan Dinh họ Vương, ghé thăm Đồn Biên phòng Lũng Cú và  leo lên đỉnh núi Rồng có độ cao 1700m nơi xây dựng cột cờ Lũng Cú, điểm cực bắc của Việt Nam. Hơn 150km với 5h vận hành trên đường từ Quản Bạ đi Lũng Cú và quay về Đồng Văn NV350 đã tự tin khẳng định với chúng tôi sự bền bỉ, mạnh mẽ và năng động khi vượt qua các cung đường hiểm trở của cao nguyên đá Đồng Văn.
Ai đã từng lên Hà Giang không thể bỏ qua vẻ đẹp hùng vĩ của đèo Mã Pí Lèng cùng dòng sông Nho Quế uốn lượn nơi khe sâu thẳm giữa hai dẫy núi cao.

15h chiều sau khi ăn bữa trưa muộn chúng tôi tiếp tục lên đường. NV350 chẳng hề tiếc công sức lại đưa chúng tôi chiêm ngưỡng vẻ đẹp mà tạo hóa ban tặng cho Hà Giang. Với động cơ thế hệ mới đầy sức mạnh, hệ thống chống bó cứng phanh ABS và hỗ trợ lực phanh khẩn cấp BA đã giúp NV350 cùng chúng tôi vượt qua 20km chiều dài của đèo Mã Pí Lèng, một trong tứ đại đỉnh đèo của vùng núi phía bắc, đây cũng được coi là đèo cao nguy hiểm nhất Việt Nam. Vượt qua  Mã Pí lèng  chúng tôi đến địa phận huyện Mèo Vạc  tiếp tục  hành trình qua địa phận tỉnh Cao Bằng. Không còn những thử thách về độ cao và nguy hiểm nhưng trời đã bắt đầu tối, đèn pha Halogen được lái xe bật lên, khoảng tối trước mặt được  chiếu sáng dài và rộng đủ tầm nhìn cho lái xe tự tin và bình tĩnh nhấn ga.  Chặng đường trở về Hà Nội còn hơn 300km, những gì khó khăn nhất mà NV350 trải qua đã minh chứng khả  năng mạnh mẽ, tiện ích và tiết kiệm của mình  trong phân khúc dòng xe 16 chỗ  dành cho vận chuyển khách du lịch đường  dài, đưa đón cán bộ CNV các khu công nghiệp, học sinh phổ thông các trường bán công, văn phòng khối các cơ quan TW và địa phương...

Bài và ảnh : Kỳ Nam ( Viết cho Tạp chí Autovina số tháng 7/2015 )





7/7/15

NHỚ MẸ

Mênh mông cát trắng thông reo
Bâng khuâng nhớ mẹ hắt heo một mình
Mẹ ơi mẹ sống nặng tình
Con đây theo mẹ vẹn tình trước sau.

Mong ngày kị mẹ đến mau
Con đây khăn gói lại về thăm quê
Bao giờ con mẹ đề huề
Con xây cất lại căn nhà mẹ xưa.

Con đây quyết chẳng sống thừa
Vẫn chăm công việc an lòng mẹ nghe
Nhà mình vẫn có chiếc ghe
Đích tôn của mẹ nó nghe con mà.

Chăm lo hương khói ông bà
Đến ngày giỗ kị vẫn mời bà con
Con non còn nước còn con
Con đây một dạ sắt son quê nhà.




Kỳ Nam. 7/7/2015

17/6/15

NHỚ TIẾNG LENG KENG TÀU SỚM KHUYA

Gặp lại người anh nhân việc đi viếng và tiễn đưa một người chị thân thiết, sau cái bắt tay thật chặt cùng những lời thăm hỏi thân tình. Biết anh trước đây là lãnh đạo ngành GTVT Hà Nội mình hỏi :
- Anh ơi, Cty xe điện HN hiện có còn đoàn tàu điện nào từ thời xưa không ?
Anh cười buồn: Sai lầm rất lớn của HN những năm trước là xóa bỏ xe điện, ở các nước Châu âu họ vẫn giữ xe điện từ những năm đầu thế kỷ 20.
 Thế còn toa nào không anh ? và anh kể lại trong sự tiếc nuối : Ngay sau khi bỏ xe điện cậu Giám đốc cho công nhân tháo dỡ và bán phế liệu hết, bây giờ có làm phim cũng chỉ dựng mô hình và ghép cảnh, tiếc quá. Sau này HN cũng định khôi phục lại nhưng tư vấn nước ngoài nói phải cần 500 triệu USD mới có thể làm lại được. Tiếc quá anh nhỉ, anh hỏi lại mình: Sao em lại quan tâm đến xe điện làm gì?
Trong  nỗi buồn và sự thất vọng vì biết là khó có thể thực hiện được ý tưởng của mình và chia sẻ cùng anh : Anh em mình sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, những toa xe điện luôn gắn với nhiều thế hệ trong những năm tháng chiến tranh và trong thời kỳ khó khăn nhất của đất nước. Phố nhà em cũng có đường xe điện đi qua nên em có nhiều kỷ niệm tuổi thơ, những tối chơi xô vê nhảy tàu trốn nhau, những buổi trưa nắng chang chang bám tàu chốn vé đi Yên Phụ mua cá chọi...

Em định lập đề án xin phép TP cho sử dụng lại 3 toa xe điện đặt tại bến Bờ Hồ để bán Cà phê, giải khát và kem phục vụ người Hà Nội và khách du lịch.Nếu được em tin là sẽ thành công và làm đẹp thêm cho phố cổ HN, bây giờ không còn tàu nữa vả lại đóng mới và chạy giấy phép chắc em không có khả năng làm được.
Chia buồn cùng anh, mình cũng buồn thêm về một ý tưởng khó khả thi mà tiếc cho tầm nhìn chiến lược của lãnh đạo HN.

Kỳ Nam

30/5/15

CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT

Có thể nhiều người dân VN chưa hiểu rằng cho dù mình nghèo nhất nhưng mỗi gói mì tôm, mỗi cuộc điện thoại, mỗi chai sữa tắm, điện, nước mình dùng và cả khi đang xem TV v.v...và vân vân là mình đang đóng thuế cho Nhà nước. Vậy tài sản Nhà nước chính là tài sản của Nhân dân mà Nhà nước là đại diện quản lý. 

Nếu thất thoát là lỗi của người quản lý và sẽ có phần lỗi của cả Nhân dân nếu không biết bảo vệ và đấu tranh. Đấu tranh chống tham nhũng là bảo vệ tài sản cho chính mình và con cháu muôn đời sau, cho sự phồn vinh và trường tồn của dân tộc.
Khi đất nước mạnh giàu thì chẳng sợ kẻ thù nào hết.

28/5/15

NÓNG ĐẦU NỔ CÁI BÌNH THƠ.

Thương cho Hà Nội trưa hè
Nắng thiêu như đốt vỉa hè thiếu cây
Cột đèn chằng chịt những dây
Sông hồ nước bẩn rác đầy mùi hôi.
Tiếng ve cũng chẳng thấy rồi
Thực phẩm hoa quả làm mồi ung thư
Dân kêu quan cứ ậm ừ
Rồi đâu có đó mai chừ hãy hay.
Người dân sớm tối cùng ngày
Đến giờ bơm nước mới may có dùng
Điện thì tăng giá lung tung
Đến internet phập phù chẳng lên.
Xăng dầu giá nhảy tít mù
Kéo theo rau gạo cũng vù lên theo
Tiền lương tiêu cứ vèo vèo
Nhỡ mà đau ốm phận nghèo chết thôi.
Thôi thì chỉ biết kêu trời
May nhờ rủi chịu mặc đời cứ trôi
Nhắn rằng “đầy tớ” của tôi
Lo cho Dân, Nước bình yên mạnh giầu.
KN.28/5/2015

10/5/15

TÂM TƯ CÙNG BẠN

Chẳng còn đâu cái thủa học trò
Tuổi ấu thơ một thời vụng dại
Ký ức nào từ thời xa ngái
Lại ùa về lúc được bên nhau.

Chẳng còn đâu bao vết thương đau
Được lặn lành sau lần hội tụ
Dù giàu nghèo quyền cao chức vụ
Vẫn bạn bè chúng nó mày tao.

Chẳng còn đâu xanh tóc thủa nào
Lên ông bà mái đầu đã bạc
Còn nhiều bạn xông pha trận mạc
Chẳng còn đâu tao ngộ cùng mình.

Có nhiều đêm giấc ngủ giật mình
Tỉnh cơn mơ đời còn mấy chút
Sẽ đến ngày trên bàn thờ nghi ngút
Khói hương trầm con đứng khóc cha.

Vậy nên rằng các bạn gần xa
Cho đi những yêu thương còn lại
Đừng nghĩ rằng ai khôn ai dại
Biết thương nhau là tự thương mình.

Kỳ Nam. 5/10/2015

12/4/15

XỨ SỞ CỦA LĂNG MỘ VÀ TỪ ĐƯỜNG

Quê tôi - Một làng chài nghèo ven biển miền trung, nơi có dài cát trắng chạy dài hàng chục km ngăn giữa biển và Phá Tam Giang. Biển nơi đây trong xanh và còn hoang sơ bởi chưa được đầu tư mặc dù bãi tắm rất đẹp. Điều đặc biệt ở xứ sở này là lăng mộ. Có rất nhiều lăng mộ và nhà thờ họ được xây dựng theo phong cách kiến trúc của các thời đại phong kiến Việt Nam mà triều đình đóng tại Huế. Đang xen trong khu dân cư là lăng mộ san sát. Lý giải tại sao làng Cương Giáng (Xã Quảng Công, huyện Quảng Điền) lại có nhiều lăng mộ, nhà thờ họ được xây dựng công phu, tốn kém và đẹp nhất tỉnh như vậy? 
Theo cha trở về quê nội sau khi Sài gòn giải phóng. Cái làng quê nghèo chỉ lưa thưa vài chục nóc nhà mà phần lớn là nhà cấp 4 sập sệ, đường liên thôn cũng không có. Muốn về thăm quê phải đi đò ngang qua phá Tam Giang từ thị trấn Sịa sang Vĩnh Tu rộng khoảng 4km rồi đi bộ 2km trên độn cát trắng. Mỗi lần về quê vào dịp hè phải đi qua cái độn cát mênh mông và dốc thì sợ phát khiếp vì cát nóng như rang có thể làm rộp đôi bàn chân và cái mệt thì theo cấp số nhân. Mọi vận chuyển hàng hoá và người thường chỉ có phương tiện duy nhất là xe bò kéo. Ngày ấy cả làng mới có hơn chục chiếc ghe đi biển công suất máy chỉ một sức ngựa, phương tiện và dụng cụ đánh bắt hải sản thô sơ, kiến thức chỉ là những kinh nghiệm được cha truyền con nối. Năng suất thấp, làng lại như một ốc đảo do bị ngăn cách bởi phá Tam Giang nên dù có may mắn đánh bắt được nhiều hải sản cũng không có nơi tiêu thụ và rồi những thành quả lao động đó cũng lại phải dùng cách tiện giản là phơi khô hoặc làm mắm ăn dần cho những ngày mưa bão. Nghèo là vậy lại thêm điện không có, đời sống văn hoá coi như không có gì, bước chân ra khỏi nền nhà là cát, đêm tối mịt mù. Trẻ con người lớn chỉ đợi những ngày trăng sáng mới có cơ hội tụ tập vui chơi với nhau nên hầu như nhà nào cũng sinh đông con.

 Cuộc sống đã nghèo lại nghèo thêm, tương lai mù mịt. Chẳng còn cách nào khác để tồn tại và cứu cho cuộc sống gia đình, họ đành liều mình rủ nhau vượt biên bằng chính những chiếc ghe bám biển hàng ngày. Mỗi nhà một người gom tiền mua vàng và cử 1 người có kinh nghiệm đi biển để vượt biên, cứ thế mà chỉ trong vài năm đầu thập kỷ 80 cả làng Cương Giáng hầu như nhà nào cũng có người đi được, tuy cũng có ghe bị chìm và cũng có nhiều người bỏ mạng nơi biển sâu. Những người qua được Hồng Kông, MaLaysia… đều được định cư ở các nước phát triển. Với bản tính cần cù, chịu khó và tiết kiệm Họ dành dụm những đồng tiền làm ăn nơi đất khách quê người gửi về nuôi sống gia đình ở quê nhà rồi dần dần bảo lãnh cho người thân sang định cư…
Một dòng tiền thường xuyên chảy về cái quê nghèo ấy, rồi cũng từ những đồng tiền ấy cộng thêm những chính sách phát triển nông thôn của Nhà nước mà nơi đây làng xóm đã đổi khác. Nhiều nhà  ở được xây dựng kiên cố và đẹp. Cũng từ nguồn tiền này mỗi gia đình, dòng tộc tìm cách gom góp tiền gửi về xây lăng mộ, từ đường. Những tốp thợ lành nghề, chuyên nghiệp của Thừa Thiên Huế được thuê về đây xây lăng, dựng tam quan, bình phong...


Quanh năm suốt tháng không lúc nào vắng bóng đôi ba nhóm thợ xây, tô vẽ các lăng mộ, từ đường. Bàn tay khéo léo được truyền qua bao đời khi xây các lăng mộ của các đời vua chúa lại được các nghệ nhân thể hiện qua các từ đường và lăng mộ nơi đây với đa dạng mẫu mã kiểu cách tạo nên diện mạo lăng mộ và từ đường được coi là đẹp nhất tỉnh Thừa Thiên Huế.

Bài và ảnh : Kỳ Nam

Bài đăng nổi bật

ƠN NGƯỜI

Khi tôi lạc bước giữa đường Em đưa tay nắm, tình thương nhiệm màu Giữa đời giông bão lao xao Một lời an ủi, nghìn sao rọi lòng Không mon...